18. Sự bất hòa tâm linh

Nếu con mắt không bao giờ ngủ, tất cả những giấc mơ sẽ tự nhiên chấm dứt. Nếu tâm không phân biệt, vạn vật đều là như chúng thực là, từ cùng một nguyên thể duy nhất. Hiểu được bí ẩn của cái Nhất-Thể này là được giải thoát khỏi mọi vướng mắc. Khi tất cả mọi thứ đều được nhìn nhận một cách bình đẳng thì sẽ đạt tới Bản Thể phi thời gian. Không thể có sự so sánh hay loại suy trong trạng thái vô tác nhân, vô quan hệ này.
-Sosan


VÌ SAO LẠI CÓ CHUYỆN có rất ít người có thể tìm thấy thứ duy nhất không bao giờ bị mất đi? Làm thế nào để chúng ta thực sự thực hiện được kỳ tích của việc nhìn thấy những thứ không tồn tại và không nhìn thấy cái tồn tại? Bằng cơ chế cụ thể nào mà sự ảo tưởng duy trì sự kiểm soát của nó đối với những người đang tìm cách giải thoát bản thân khỏi nó?
Khi nói đến việc xác định nên đưa điều gì vào trong những cuốn sách này, một điều tôi phải cân nhắc là nếu quay lại thời điểm mà tôi vẫn còn phải tự lần mò khám phá những thứ này, tôi sẽ muốn đọc cái gì. Một câu hỏi luôn đè nặng lên tôi là cái bí ẩn lớn là gì? Tại sao lại thật khó tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi đơn giản như vậy? Cái gì là sự thật? Cái gì đang xảy ra ở đây? Vấn đề ở đây là gì?
Tôi là ai?
Mọi người thường có vẻ hài lòng khi tin rằng vũ trụ là một bí ẩn và ý nghĩa của cuộc sống là không thể biết được và cứ để nó ở đó, nhưng một người muốn có câu trả lời cho những câu hỏi lớn hơn không thể dễ dàng bị thuyết phục. Rõ ràng, nó có vẻ là một bí ẩn, nhưng tại sao? Bản chất của sự bí ẩn này là gì? Có phải bản chất của vũ trụ là bí ẩn? Có phải bản chất của ý nghĩa là bất khả tri? Chúng ta có đang bị đánh thuốc mê hay bị trói buộc hay bị yểm bùa không? Có một số đại lý hoặc cơ quan nào đó chịu trách nhiệm giữ cho chúng ta trong bóng tối? Ai hoặc cái gì đang giữ lại hoặc che giấu thực tại khỏi chúng ta? Tại sao một cái gì đó rất đơn giản lại khó khăn như vậy?

Điều mà tôi phát hiện ra là sự vô minh của chúng ta không phải là bắt buộc, mà là tự nguyện, thậm chí là tự mình gây ra cho mình. Không có gì bị che giấu hoặc giữ lại, chân lý không phải là bí ẩn vốn có và không có âm mưu nào khiến chúng ta bị giữ trong sự vô tri. Tuy nhiên, có một quá trình thực tế, một cơ chế ảo tưởng, đang hoạt động bên trong mỗi chúng ta. Cái tên tôi sử dụng cho cơ chế ảo tưởng này, được mượn từ Ấn Độ giáo, là Maya. Nên nhớ rằng Maya không phải là một vị thần thực sự ngăn cản chúng ta từ trên cao. Maya ở bên trong chúng ta, một phần của chúng ta và hoàn toàn kiểm soát chúng ta. Maya là nỗi sợ hãi đã thẩm thấu toàn bộ chúng ta đến nỗi chúng ta không biết nó ở đó. Maya là nguyên tắc tổ chức của năng lượng cảm xúc trong trạng thái tách biệt, dựa trên nỗi sợ hãi và Maya vốn đã rất bí ẩn.

*


Trời đã xế chiều và mọi thứ đang thảnh thơi dần trên bên hồ bơi. Hôm nay là một ngày bận rộn với nhiều người đến và đi hơn bình thường, nhưng bây giờ là nhiệm vụ của Lisa, Maggie và tôi. Tôi đang ngồi trên chiếc bàn lớn của mình, Maggie đang thực hiện một số dự án tại bàn quầy trong căn bếp, còn Lisa thì đang ngâm mình trong những tia nắng dịu dàng bên hồ bơi. Khu bất động sản mà chúng tôi đang ở không phải là nơi tôi tìm kiếm khi đến Mexico. Tôi muốn một nơi nào đó ấm cúng hơn, giống nhà của Frank hơn, nhưng không phải trong thị trấn. Nơi này thật lố bịch ở nhiều khía cạnh – quá lớn, quá lộng lẫy, quá công nghệ cao, quá phô trương, quá đắt đỏ -nhưng nó cũng hoàn hảo. Tôi rất hạnh phúc trong ngôi nhà bên hồ bơi này và thường ngủ ở đây thay vì ở casita. Đó là một nơi đáng yêu để sống và làm việc, yên tĩnh và riêng tư với tầm nhìn tuyệt đẹp, nhưng tôi có thể tìm thấy những phẩm chất đó ở nơi khác. Điều tôi thích nhất ở nơi này, và điều mà tôi không thể tìm thấy ở một ngôi nhà giống nhà của Frank, là có Lisa và Maggie ở trong khuôn viên. Nếu họ ở chỗ của họ, hoặc với Frank, tôi rất ít khi thấy được họ, nhưng họ ở đây, và cả hai, theo những cách khác nhau và ở mức độ khác nhau, đều đóng vai trò quan trọng trong việc sáng tạo và nội dung của cuốn sách này. Tôi không cần phải đuổi theo họ hoặc gọi điện thoại và hẹn gặp họ để nói chuyện, điều này sẽ vi phạm thỏa thuận của tôi với vũ trụ, và đó chính xác là điều tôi sẽ không làm. Họ đang ở ngay đây, gần, có sẵn, có thể truy cập. Đây là một ví dụ điển hình khác về cuốn sách được đặt ra cho tôi, và về phần của tôi trong sự tham gia vào việc nhận ra các khuôn mẫu và hành động theo chúng, chẳng hạn như thuê căn nhà hoàn toàn không phù hợp này khi lý trí của tôi bắt tôi phải tìm kiếm thứ gì đó rất khác biệt, chẳng hạn như mời những người lạ ảo đến sống ở đây, như một cơ may bất ngờ ập đến, đúng lúc để trả tiền thuê nhà cao hơn, giống như mọi thứ đã đưa tôi đến nơi này và giúp tôi liên lạc với những người này và những người khác, những người rất quan trọng đối với quá trình và nội dung của cuốn sách thứ ba. Và giống như tôi có nhiều không gian hơn tôi để chia sẻ ở đây.

*


Maggie đã hoàn thành cái gì đó mà con bé đang làm và đến ngồi vào bàn của tôi. Con bé ngồi yên lặng vài phút trước khi hỏi tôi đang làm gì.
“Sự bất hòa về nhận thức (Cognitive Dissonance),” tôi trả lời.
“Cháu không biết đó là gì,” con bé nói.
“Chú cũng không.” Tôi nói, “Chú đang cố gắng hiểu ra nó.”
“Nó là gì?”
Tôi đọc từ ghi chú của mình:
“Sự bất hòa về nhận thức là một thuật ngữ được sử dụng trong tâm lý học để mô tả sự khó chịu mà chúng ta cảm thấy khi những suy nghĩ và niềm tin của chúng ta xung đột với nhau.”
Con bé nhăn mặt với tôi.
“Hãy cho một ví dụ,” nó nói.
“Được rồi, ví dụ như chú phản đối việc giết hại động vật vô tội, nhưng chú cũng thích ăn thịt. Cháu hiểu ý chú chứ?”
“Vì vậy, chú đang làm điều gì đó đi ngược lại những gì chú tin vào?”
“Phải, điều đó sẽ không sao miễn là chú không nhận thức rõ về nó, chẳng hạn như nếu nó nằm trong vùng ngoại ô tối tăm trong nhận thức của chú. Nếu nó không làm phiền chú, thì đó không phải là vấn đề. Một vết ngứa là cái gì nếu như nó không ngứa?”
“Nếu nó không ngứa,” con bé nói một cách logic, “thì đó không phải là vết ngứa.”
“Thế nó là gì?”
“Chẳng là gì cả?”
“Phải.”
“Nhưng sau đó, nếu như nó ngứa?”
“Phải, nếu nó ngứa, thì nó sẽ trở thành một vấn đề, và chú sẽ phải làm gì đó với nó.”
“Giống như gãi nó?”
“Đó là một khả năng. Khả năng khác là gì?”
“Chú có thể phớt lờ nó.”
“Cháu có thể thử. Còn gì nữa không?”
“Không biết, dán cái gì lên?”
“Được rồi,” tôi nói với con bé, “hoặc có thể chỉ cần loại bỏ nguyên nhân, chẳng hạn như kéo ra một cái dằm hoặc búng đi một con bọ.”
“Vâng,” nó nói.
Những câu trả lời khác mà tôi có thể chấp nhận bao gồm thuốc giảm đau, như ma túy hoặc rượu; cắt cụt, như trong việc cắt bỏ khu vực bị ảnh hưởng; và tự tử, như nhảy ra khỏi cửa sổ. Nhưng những thứ đó là cái gì đó cao hơn mức lương của Maggie một chút.
“Vậy chú sẽ làm gì,” con bé hỏi, “Nếu như chú ăn thịt nhưng không muốn động vật bị thương?”
“Đó dường như không phải là câu hỏi đúng. Chú có thể đã đi cả đời ăn thịt và không muốn nhìn thấy động vật bị thương.”
“Vậy đó không phải là vấn đề,” cô ấy giải thích, “vấn đề là___”
Tôi chờ.
“___rằng nó bắt đầu ngứa?”
“Nghe có vẻ đúng, phải không? Nó không phải là vấn đề cho đến khi nó bắt đầu ngứa. Nếu hoàn cảnh buộc chú phải nhận thức sâu sắc về sự bất hòa này trong nhận thức, suy nghĩ của mình, thì nó sẽ gây cho chú sự khó chịu,
và sự khó chịu đó sẽ đòi hỏi phải được xoa dịu. Cách rõ ràng nhất để chú giảm bớt sự khó chịu của mình là ngừng ăn thịt. Nhưng niềm tin dễ thay đổi hơn nhiều so với hành vi và chú thực sự không muốn ngừng ăn thịt, vì vậy có lẽ chú chỉ cần thay đổi quan điểm của mình về việc giết hại những con vật vô tội, và tiếp tục ăn thịt chúng.”
“Chú sẽ thay đổi quan điểm của chú kiểu như nào?”
“Có thể bằng cách quyết định rằng nếu chúng chỉ được nuôi để làm thức ăn, thì chúng hoàn toàn chưa bao giờ có cuộc sống. Sau đó, thay vì chịu trách nhiệm về việc giết hại động vật, chú sẽ chịu trách nhiệm mang lại cuộc sống cho chúng. Vấn đề đã được giải quyết.”
“Nhưng đây có thực sự là đúng không?”
“Chú không nghĩ nó cần phải là đúng,” tôi trả lời, “nó chỉ cần chấm dứt cơn ngứa mà thôi.”

*

Tôi không muốn bị giới hạn trong một định nghĩa trong sách giáo khoa về
Sự bất hòa trong nhận thức, vì vậy chúng ta sẽ đặt tên lại cho nó là Sự bất hòa về tâm linh và định nghĩa lại từ đầu. Sự bất hòa tâm linh là điều xảy ra khi thế giới bên trong của chúng ta gặp thế giới bên ngoài của chúng ta; nơi mà những gì chúng ta nghĩ là đúng đối đầu với những gì có vẻ là đúng; nơi niềm tin bên trong va chạm với thực tế bên ngoài. Đó là sự khó chịu xảy ra khi cái ngã và cái không phải cái ngã tiếp xúc với nhau.
Bản ngã giống như lớp vỏ mỏng của bầu khí quyển giữa trái đất của cái ngã và không gian vô tận của cái không-phải-ngã, giữ cho cái này ở trong và cái kia ở ngoài. Chúng ta sống hết cuộc sống của mình trong phạm vi hẹp này, không bao giờ đào quá sâu hoặc thử thách giới hạn bên trên của mình. Đây là nơi mà năng lượng cảm xúc của chúng ta được sử dụng, được bơm vào khoảng trống giữa hai bề mặt không tương thích này, giữ cho chúng không cọ xát vào nhau và giữ cho chúng ta không bị giật mình ra khỏi giấc ngủ.
Sự cọ sát đó, khi nó xảy ra, là Sự Bất Hòa Tâm Linh.
Sự Bất Hòa Tâm Linh là bản đối ngẫu tính tinh thần/cảm xúc của những động lực tiêu cực về thể xác như đói và đau. Chúng ta cảm thấy bất mãn với thể xác vì đói nên chúng ta ăn. Chúng ta cảm thấy đau đớn về thể xác vì ngón tay của chúng ta đang trong ngọn lửa, vì vậy chúng ta rút nó ra. Tương tự như vậy, khi chúng ta cảm thấy khó chịu do Sự Bất Hòa Tâm Linh, chúng ta tìm kiếm sự giải thoát, mặc dù điều đó không đơn giản và trực tiếp như rút ngón tay ra khỏi ngọn lửa. Sự Bất Hòa Tâm Linh là một chức năng cần thiết và quan trọng của tình trạng con người. Đó là cách chúng ta vận hành. Nó có thể, giống như bất cứ điều gì, trở nên rắc rối, nhưng đối với hầu hết mọi người, hầu hết thời gian, nó không gì khác hơn là sự gặp gỡ của hai bề mặt hơi không hoàn hảo; lớp ngoài cùng của cái nội thể và lớp trong cùng của cái ngoại thể.
Một ví dụ phổ biến về Bất Hòa Tâm Linh sẽ là; Nếu Chúa yêu chúng ta, tại sao Ngài để cho tồn tại quá nhiều khổ đau? Sự chắc chắn về tình yêu của Thiên Chúa là niềm tin nội tại. Sự hiển nhiên của đau khổ của con người là thực tế bên ngoài. Phải chăng Chúa không thể chấm dứt đau khổ? Chúng ta phải trả lời là Không, vì Ngài có thể làm bất cứ điều gì Ngài muốn. Do đó, Ngài phải cho phép hoặc thậm chí gây ra đau khổ. Nhưng làm sao có thể như vậy nếu Ngài yêu chúng ta? Phải có một cái gì đó ở đâu đó cung cấp câu trả lời hoặc tốt hơn là chúng ta tránh đặt câu hỏi đó ngay từ đầu.

Tạo một giả thuyết cho điều này là một cách để giải quyết các vấn đề lộn xộn như thế này. Ta nghĩ ra một niềm tin mới để nhét vào khoảng trống giữa hai niềm tin hiện có, giống như bịt một kẽ hở trên tường phòng giam của chúng ta, nơi có thứ ánh sáng khó chịu chiếu qua và làm phiền sự nghỉ ngơi của chúng ta. Một giả thuyết như vậy trong tình huống này có thể là, “Bởi vì Chúa yêu chúng ta, Ngài đã cho chúng ta tự do ý chí và chúng ta đã sử dụng nó để tạo ra đau khổ cho chính mình.” Đây giống như một miếng vá niềm tin; chúng ta phát hiện ra một lỗi trong chương trình niềm tin của mình, vì vậy chúng ta cài đặt một bản vá niềm tin và tất cả đều ổn. Những bức tường bao quanh chúng ta được làm bằng niềm tin, vì vậy một bản vá niềm tin có khả năng kết hợp tốt và tồn tại miễn là bức tường đó vẫn tồn tại, nếu chúng ta không can thiệp vào nó.
Một cách khác mà chúng ta có thể đối phó với vấn đề này là hoàn toàn rút lui khỏi những cuộc cân nhắc nặng nề như vậy. “Chúa hoạt động theo những cách bí ẩn,” chúng ta có thể nói vậy, và thế là xong chuyện một cách vui vẻ. Tương tự như vậy, chúng ta có thể giảm bớt sự khó chịu của mình bằng cách đệ trình đến các chuyên gia, “vật lộn với những vấn đề không thể nghĩ bàn đó là việc của giới giáo sĩ, chứ không phải của đàn chiên”, chúng ta có thể nói như thế bản thân mình.
Hoặc, chúng ta có thể tăng gấp đôi sự đầu tư tình cảm của mình vào Đức Chúa Trời và chỉ cần gạt bỏ những mâu thuẫn hợp lý với thái độ khinh bỉ kiêu ngạo hoặc chế giễu khinh thường. Hoặc, chúng ta có thể đi theo con đường khác và loại bỏ hoàn toàn Đức Chúa Trời, viện dẫn những câu hỏi hóc búa như thế này để củng cố lập trường của mình. Hoặc, tốt nhất và phổ biến nhất, chúng ta có thể đi theo con đường ngu-si-hưởng-thái-bình. Chúng ta có thể phớt lờ câu hỏi hoàn toàn, hoặc từ chối nó, hoặc đơn giản là trở nên bận rộn và bị phân tâm để câu hỏi này và vô số những câu tương tự không bao giờ có thể có chỗ đứng trong nhận thức của chúng ta.
Hoặc bất kỳ số lượng kịch bản nào khác. Điều chính yếu là chấm dứt cảm giác khó chịu, chẳng hạn như tháo pin khỏi máy cảm biến khói báo cháy đang kêu ầm ĩ để chúng ta có thể ngủ tiếp.
Trong khi đó, ở một nơi đâu đó, một ngọn lửa đang bùng cháy.

*


Lisa nghe lỏm được Maggie và tôi nói về Bất Hòa Tâm Linh và đã tham gia vào cuộc trò chuyện.
“Chính tại bức tường bản ngã, ranh giới tưởng tượng giữa nơi cái ngã kết thúc và cái không-phải-ngã bắt đầu, sự Bất Hòa Tâm Linh xảy ra,” tôi giải thích cho cả Maggie và Lisa, đồng thời cố gắng tự mình tìm hiểu ra điều đó. “Bức tường bản ngã không có thực tại độc lập. Khi chúng ta ngừng bơm năng lượng vào nó, nó bắt đầu tan biến. Bản ngã là vậy, trạng thái của cái ngã tách biệt, và đó là cách mà chúng ta sử dụng năng lượng cảm xúc của mình vào. Lớp vỏ bản ngã mà chúng ta trú ngụ là do chính chúng ta tạo ra, giống như một trường lực đòi hỏi một nguồn năng lượng cảm xúc liên tục rót vào.”
Maggie ngáp và quay lại với dự án của mình trên chiếc bàn quầy trong nhỏ. Lisa có vẻ không hiểu.
“Thế còn năng lượng tinh thần của chúng ta thì sao?” Cô ấy hỏi. “Còn trí thông minh của chúng ta thì sao?”
“Trí thông minh phụ thuộc vào cảm xúc,” tôi nói. “Rất phụ thuộc. Ngay cả những nhà tư tưởng vĩ đại nhất của chúng ta cũng hiếm khi làm được gì nhiều hơn là biện minh và hợp lý hóa niềm tin của họ. Đó là lý do tại sao tôi cố gắng gây ấn tượng với mọi người rằng việc suy nghĩ thực sự không phải như những gì họ nghĩ. Suy nghĩ thực sự luôn mang tính hủy hoại và gây đau đớn. Nó dẫn đến sự suy giảm trong vùng đệm giữa các bề mặt gồ ghề này, dẫn đến mài mòn và tan chảy. Giống như động cơ đang chạy rất nóng mà không có dầu nhớt, ma sát sẽ hình thành và dẫn đến hỏng hóc nghiêm trọng. Thông thường, chúng ta sẽ nhạy cảm với sự cọ xát dù là ở mức độ nhỏ bé nhất và tạo ra một điều chỉnh vi mô cần thiết, nhưng nó có khả năng là sẽ ghi đè lên quá trình tự hành đó. Chúng ta có thể suy nghĩ thoát ra khỏi cái ngụy ngã này thay vì tin tưởng rằng mình đang ở trong nó.”
“Chính xác thì anh đang nói về cái gì vậy?” Cô ấy hỏi.
“Cô đã rút đi khoản đầu tư năng lượng cảm xúc của mình khỏi vùng đệm đó và nó bắt đầu kêu to, ngày càng nóng lên và thô ráp hơn và cuối cùng cỗ máy bị hỏng, và cô ở đây.”
Cô ấy trông có vẻ bối rối.
“Và làm thế nào tôi đến được đây?”
“Cô đã ngừng đổ năng lượng cuộc sống của mình vào việc xác định bản thân như một thực thể riêng biệt và cho phép bản thân trở nên không xác định. Giờ đây, tất cả năng lượng mà cô đã lãng phí vào việc tạo ra và duy trì thân phận bản ngã tách biệt của mình có thể được chuyển sang những mục đích mới mẻ và thú vị hơn nhiều. Một cách hoàn toàn khác để tồn tại, để biết, để nhận thức. Một cách hoàn toàn khác để mong muốn và nhận được, làm và không làm, để tương tác với vũ trụ.”
Cô lắc đầu bực tức.
“Nhưng đó không phải là ma thuật? Anh đang nói thế đúng không?”
“Hoặc là, như tôi nghĩ, tất cả đều là ma thuật. Trạng thái giấc mơ là một nơi kỳ diệu và chúng ta là một phần của nó. Chúng ta nó. Chúng ta không phải là những kẻ lấn chiếm thấp hèn hay những kẻ xâm phạm hay những vị khách không mời như chúng ta thường tự cho mình là.”
“Tôi không biết,” Lisa nói, lắc đầu. “Tôi cảm thấy như mình đang ở trong một bộ phim và tôi không biết nó thuộc thể loại gì; như thể nó là khoa học viễn tưởng hay giả tưởng hay chỉ là một bộ phim truyền hình thông thường. Những điều anh đang nói, nó không giống thế giới của tôi. Tôi không nhận ra nó là thực tế. Nghe có vẻ tuyệt vời, nhưng nó không thực. Nghe có vẻ bịa đặt, giống như thứ gì đó dành cho trẻ con.”
“Điều này đưa chúng ta trở lại với Sự Bất Hòa Tâm Linh.”
“Ồ, bởi vì niềm tin của tôi đang xung đột với thực tế. Chà, tôi đồng ý với phần xung đột.”
“Có lẽ cô chưa bao giờ tiếp xúc với ý tưởng rằng suy nghĩ hình thành nên thực tại, rằng suy nghĩ là sự vật và sự vật chỉ là suy nghĩ. Rất nhiều người thông minh đang cố gắng hiểu rằng có mối liên hệ giữa tâm trí và cơ thể. Thậm chí còn khó hơn để hiểu được một sự kết nối giữa tâm trí/vạn vật, hoặc để đi xa hơn nữa và thấy rằng thực sự không hề có sự ngắt kết nối giữa tâm trí/vạn vật ngay từ lúc đầu. Nếu cô đã từng đối mặt với lối suy nghĩ này trong cuộc sống trước đây của cô, cô có thể đã giễu cợt sự khờ khạo cả tin của một số người và quên nó ngay lập tức.”
Cô gật đầu thật mạnh đồng ý.
“Nhưng bây giờ mọi thứ đã khác. Hoàn cảnh bên trong và bên ngoài của cô đã thay đổi đáng kể.”
“Anh đang nói về những phép màu, phải không? Đó có phải là điều anh đang nói?”
“Tôi đang nói rằng tất cả đều là một phép màu. Chúng ta không phải là những người ngoài cuộc vô can hay những nạn nhân bất lực; chúng ta là những thành viên của vũ trụ, những người tạo nên thực tại trong trạng thái mơ của chúng ta. Quá trình chuyển đổi sang Con Người Trưởng Thành là sự ra đời của chúng ta trong thực tại này. Không phải nó chỉ là giờ đây ta đang ở một giai đoạn nào đó tiếp theo, mà nó là một mối quan hệ hoàn toàn khác với môi trường xung quanh, môi trường, vũ trụ của chúng ta, một mối quan hệ đồng sáng tạo thực sự. Con người chúng ta bây giờ, như chúng ta hiểu về bản thân mình, thậm chí theo suy nghĩ lạc quan nhất, không hề giống với thứ mà chúng ta thực sự là. Toàn bộ điều này thực sự tuyệt vời hơn nhiều so với bất kỳ ai đã tưởng tượng. So với tiềm năng của chúng ta, chúng ta vẫn còn chỉ là những con khỉ nhỏ, và là những con khỉ nhỏ khó chịu trong việc đó.”

*

Những người sùng đạo và tâm linh nhất – những người đặt lại tọa độ của họ và bắt đầu lại cuộc sống của họ để theo đuổi sự phát triển tâm linh hoặc định hình lại bản thân cho phù hợp với lý tưởng tôn giáo – dường như là những ứng cử viên có khả năng nhất cho kiểu tái sinh tâm linh mà tôi đang mô tả, nhưng thực tế lthì họ luôn là những người được che chắn hiệu quả nhất để chống lại nó. Ngay cả những người khao khát tâm linh toàn tâm nhất cũng hiếm khi khá hơn những người nghiệp dư và những người có sở thích, cống hiến cho các thực hành và lý tưởng tâm linh của họ nhiều như những người có thể dành đam mê cho mô hình xe lửa hoặc công việc may vá của họ. Những người tìm kiếm chân thành nhất là những người ham muốn bị lạc lối nhất; đó là động lực thực sự trong công việc tìm kiếm tâm linh. Họ không tìm kiếm sự thật hay câu trả lời; họ đang tìm kiếm sự giải thoát khỏi Sự Bất Hòa Tâm Linh. Cung cấp sự xoa dịu này là huyết mạch của thị trường tôn giáo và tâm linh. Nó không liên quan gì đến chân lý hay sự thức tỉnh. Trong thực tế, nó là điều ngược lại. Trong sự phân tích cuối cùng, loại bỏ tất cả những giả vờ thần thánh của nó, toàn bộ thị trường tâm linh thực sự không có gì khác hơn là một cửa hàng bôi trơn nhanh đang tồn tại, và trong khi có thể có vô số loại bao bì, nhưng thực sự chỉ có một sản phẩm.
Sự Hòa Hợp Tâm Linh là điều mà tất cả những người tìm kiếm đều tìm kiếm; là chấm dứt sự khó chịu, chứ không phải là chấm dứt ảo tưởng. Nhưng sự hòa hợp mà họ tìm kiếm chỉ có thể được tìm thấy ở sâu hơn trong vô thức, điều này đòi hỏi phải giảm thiểu sự bất hòa. Có một thứ gọi là Sự Hòa Hợp Tâm Linh chân chính, một trạng thái hòa nhập, tự nhiên và cực kỳ đáng mơ ước, nhưng hành động theo kiểu bình tĩnh và thanh thản chưa bao giờ và sẽ không bao giờ đưa được một ai tới điểm đó.
Làm sao mà lại có quá ít người có thể tìm thấy thứ duy nhất không bao giờ bị mất? Nó không dễ. Nó lấy đi mọi thứ chúng ta có, nhưng đó là một thứ duy nhất mà loài người thực sự giỏi. Chúng ta không hề can đảm hay dũng cảm như chúng ta tưởng, chúng ta không hề có trí tuệ tốt như sự phù phiếm nói với chúng ta, và theo sự đánh giá đạo đức của chính chúng ta, chúng ta là loài kém cỏi nhất trong tất cả các sinh vật, nhưng có một thứ mà tất cả chúng ta làm rất xuất sắc, và chỉ khi bạn hiểu rõ về nó, bạn mới có thể nhìn lại và thấy điều kỳ diệu của cái ý thức điều khiển sự tự huyễn hoặc bản thân thực sự là như thế nào.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *