Thời gian gần đây, tôi thường xuyên nhìn thấy các đám tang, các thông báo cáo phó. Ngày hôm qua, khi đi mua đồ ở tiệm tạp hóa, bà chủ bỗng nhiên hỏi tôi có biết về vụ tai nạn ở ngay ngã tư gần đó, một bé gái trên đường đạp xe đi học đã bị xe tải cán qua, tử vong một cách thương tâm. Lúc đó tôi mới biết tới sự vụ này. Vẫn biết lúc nào cũng có người chết, già trẻ lớn bé, nam nữ,…đủ loại người chết hàng ngày hằng giờ, nhưng những cái chết của trẻ em xảy ra ở gần ta luôn mang lại một cảm giác khác. Một cảm giác thương cảm, một là thương cho nạn nhân, hai là tự thương cảm cho chính bản thân mình, tại sao ta lại sống trong một thế giới tạm bợ vô thường, nơi mà cái chết có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Khi mà ta thấy cuộc sống đang tốt đẹp nhất, hạnh phúc nhất thì điều tồi tệ nhất vẫn luôn có thể xảy ra. Nó giống như là một hồi chuông cảnh tỉnh. Ta đang sống ở trong một căn nhà cháy mà cứ cố tình phớt lờ, vẫn ham mê khoái lạc bên trong nó, phớt lờ hồi chuông báo cháy luôn reo vang inh ỏi từng phút từng giây. Những sự kiện thương tâm này nhìn theo một cách tích cực thì nó cũng là một cú sốc lại, một động lực kéo chúng ta ra khỏi trầm mê, để dũng cảm mở mắt ra đối diện với sự vô thường. Cái chết luôn là một nguồn động lực lớn giúp chúng ta bước lên con đường tu tập, con đường đi tìm sự thật.
Ta được sinh ra tới thế gian này, không biết mình là ai, không biết mình đến để làm gì, không biết ý nghĩa của nhân sinh là gì. Tất cả mọi thứ đều là do người khác nói cho ta, họ bảo ta là ai, ta phải làm gì, tất cả đều phải học từ những người khác. (Hoặc là phải tự ngộ ra?) Ta đến với thế gian này mà không hề có chuẩn bị trước, nhưng ta có cơ hội chuẩn bị trước cho sự ra đi của chính mình. Đây cũng là một phước lành. Luôn nhận thức về cái chết, luôn biết rằng cái chết có thể xảy đến với mình bất cứ lúc nào, sẵn sàng đón nhận nó khi nó đến, đó là một loại chuẩn bị chu toàn nhất.
Những hình ảnh này, những âm thanh này, những cảm giác này, có thể từ từ biến mất từng chút từng chút một như lúc ta chìm vào cơn mê man, cũng có thể là đóng sầm lại tất cả một cách thô bạo trước khi ta kịp nhận thức được nó đến, cũng có thể là tất cả cảm xúc, giác quan, hành động đều cao trào lên đỉnh điểm kịch tính nhất, mọi thứ trở nên sinh động rõ ràng nhất trước khi mọi thứ biến mất. Ta đều đã trải nghiệm qua những điều đó. Nhưng lần này sẽ là lần khác biệt, lần này ta đã có chuẩn bị. Ta sẽ giữ được ý thức đó, khi khoảnh khắc đó đến.