Vòng tròn luẩn quẩn

Ta phát hiện ra rằng khi ta suy xét tới những khái niệm căn bản của thế giới thì chúng ta rơi vào một vòng tròn luẩn quẩn:
– Chúng ta quan sát các chuyển động của vật để xác định và đo lường thời gian, nhưng các vật lại cần thời gian để chuyển động.
– Chúng ta dùng các vật thể để xác định và đo lường không gian, nhưng các vật cần có không gian để hiện hữu.
– Chúng ta dùng tư tưởng để suy nghĩ về nguồn gốc của ý thức nhưng suy nghĩ chỉ tồn tại được khi có ý thức.
….
Thế giới phân thành bản chất và hiện tượng, chúng ta cố tìm hiểu cái bản chất thực sự là gì, nhưng lại đang sử dụng những cái hiện tượng để lý giải cái bản chất. Nhưng chúng ta đâu có gì khác tốt hơn để sử dụng? Hiện tượng là tất cả những gì chúng ta có. Khoan đã, là tất cả những gì chúng ta CÓ? Ta CÓ gì và Ta LÀ gì? Liệu cái ta có có phải là cái ta là? Ta là cơ thể này hay ta có cơ thể này? Ta là tâm trí này hay ta có tâm trí này? Hãy tưởng tượng Ta chính là vũ trụ. Tất cả những suy nghĩ, giác quan, cảm xúc, là hiện tượng, còn Ta là bản chất. Nếu dùng suy nghĩ, giác quan, cảm xúc để định nghĩa Ta thì lại rơi vào vòng tròn luẩn quẩn như trên. Thay chữ Ta bằng Ý Thức, ta có thể nói: vòng luẩn quẩn dùng những biểu hiện của Ý Thức để định nghĩa Ý thức.

Câu hỏi đặt ra là Tại sao ta lại phải cố gắng định nghĩa Ta là ai? Nguồn gốc động lực này đến từ đâu. Nếu ta thay đổi định nghĩa về bản thân thì Ta có thay đổi không? Nếu ta định nghĩa sai lầm về bản thân thì ta có thể bị biến đổi không? Theo lý mà nói: Không thể. Cái hiện tượng làm sao có thể quyết định được cái bản chất, làm sao có thể thay đổi cái bản chất. Nội dung trên một màn hình tivi làm sao có thể thay đổi được bản chất của màn hình. Nhưng định nghĩa sai lầm về bản thân có thể khiến ta đưa ra những hành vi sai lầm không đáng có, khiến ta chịu khổ (hoặc là tự ảo tưởng rằng mình khổ).
Câu hỏi Ta là ai thực chất không phải là một câu hỏi để tìm ra đáp án. Nó là câu hỏi dùng để phá hủy các câu hỏi khác. Nó gợi ý rằng ta đang tự định nghĩa mình một cách sai lầm, dẫn đến u mê lạc lối, nên bản năng ta tự toát lên câu hỏi đó trong nội tâm. Thực chất ta không cần tìm ra đáp án chính xác ta là ai, mà chỉ cần loại bỏ mọi tư tưởng, định kiến, niềm tin sai lầm về Ta, cái còn lại chính là cái Chân Ngã. Để tránh rơi vào vòng luẩn quẩn, chỉ cần nhớ câu khẩu quyết của Đạo gia: “Lấy hư vô làm bản thể, lấy hiển hóa làm công dụng.” Bản thể chính là thứ giống như hư vô, không thể định nghĩa, không thể tiếp xúc trên phương diện lý trí và giác quan. Hiển hóa chính là những hiện tượng, những nội dung trên màn hình tivi, chúng là những công năng của tivi, tự nó diễn hóa ra, nó phục vụ những mục đích khác, nó là công dụng chứ không phải là bản thể. Hiểu được điều này trước rồi dần dần tiếp cận tới trạng thái ngộ đạo Bản Thể và Công Dụng không phải là hai mà là một. Như vậy vòng tròn luẩn quẩn sẽ tự tiêu hủy.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.