Tìm cảm giác thuộc về

Chúng ta ai ai cũng cố tìm một cảm giác thuộc về, thuộc về một ai đó, thuộc về một tập thể nào đó, một tổ chức nào đó, một nền văn hóa nào đó. Tại sao chúng ta luôn muốn thuộc về một nơi nào đó? Tâm lý học nói rằng con người đã tiến hóa để trở thành một giống loài có tính xã hội, quần thể, chỉ khi thuộc về một xã hội nào đó, cá nhân mới cảm thấy mình có giá trị, cuộc sống có ý nghĩa và không cô đơn. Nhưng nó còn có nguyên nhân sâu xa hơn: cá nhân tự cảm thấy bản thân rất giả tạm và vô thường, vì thế tìm cách đắp lên người một lớp bản ngã to lớn hơn, đó là tập thể bao bọc và chứa đựng nó, giống như một con cua ẩn sĩ chui vào vỏ ốc biển và đeo nó trên người làm thứ che chắn cho phần cơ thể yếu hại. Giống như một người thuộc về một công ty lớn, thành lập lâu năm, họ sẽ cảm thấy tự tin và chân thực hơn. Họ cần tìm một cái vỏ ốc càng cứng, càng mạnh càng tốt, một vỏ ốc cả về vật chất và tinh thần. Thuộc về một tập thể ưu việt, bản ngã sẽ cảm thấy càng ưu việt. Mọi người đều sa vào các tập thể, tổ chức khác nhau: công ty, câu lạc bộ, tôn giáo, hội nhóm tu luyện, một nhóm cùng hệ tư tưởng,…Nhiều người nói rằng họ muốn giác ngộ, muốn thức tỉnh, thực ra chỉ là tự lừa dối, họ đang sa vào một cái hội nhóm tu luyện nào đó để tìm cảm giác an toàn và ưu việt cho bản ngã.

Thế còn tôi? Hệ tư tưởng của tôi, hội nhóm của tôi? Hệ tư tưởng thì có, nhưng tôi không thuộc về hội nhóm tu luyện nào cả. Tôi đã từng có thầy và các tác giả sách làm thầy, nhưng tôi đã đặt xuống toàn bộ bọn họ. Tôi hoàn toàn cô độc một thân một mình, độc hành. Nếu tôi thành lập hội nhóm, sẽ là tự mâu thuẫn lại với triết lý bất nhị của mình, vì tôi cho rằng toàn bộ thế giới này toàn bộ là tôi, không có ai khác ngoài tôi. Thực ra tôi vẫn đang tự mâu thuẫn khi viết những dòng chữ này với đại từ nhân xưng là “tôi”, vì “tôi” tức là ẩn ý còn có người khác ngoài “tôi”, đó là “bạn”, là “họ”. Nhưng tôi sẽ cố gắng giữ sự tự mâu thuẫn ở cấp độ nhỏ. Vì tôi đang viết cho những người đọc tưởng tượng của tôi, cũng là tự viết cho chính bản thân tôi. Ở đâu có hai người tụ tập nói chuyện giao lưu, ở đó có Maya.

Tôi đang sống và làm một số công việc trong thế giới này, nhưng tôi không cho rằng mình thuộc về bất cứ tổ chức nào, cũng không thuộc về thế giới này. Giống như một đám mây trôi qua bầu trời, không thể nói rằng đám mây thuộc về bầu trời. Chỉ có thể nói do một số điều kiện nhất định, do nhân duyên nhất định mà nước (bản chất) hình thành dưới dạng những đám mây trôi trên bầu trời (hiện tượng). Không cần thiết phải sắp xếp cho nó thuộc về bất cứ thứ gì. Trong khoảnh khắc này, nó trôi trước tầm mắt bạn, hình thành một số hình thù nhất định. Khoảnh khắc sau, nó trôi đi chỗ khác, hoặc tan biến.

Tôi không cần mượn bất cứ cái vỏ nào để cảm thấy mình an toàn hơn và ưu việt hơn vì tôi đã cảm thấy mình an toàn nhất và ưu việt nhất. Vì chẳng có ai khác ngoài tôi, ai có thể làm tổn hại tôi, ai có thể ưu việt hơn tôi? Nhưng câu hỏi đặt ra là: Liệu hệ tư tưởng và triết lý bất nhị có phải cũng là một dạng vỏ bọc của tôi không? Một vỏ bọc tối hậu? Đây chính là một cái bẫy mà ta cần tránh rơi vào. Bất Nhị là để Sống như Bất Nhị chứ không phải là một dạng lý luận triết lý hay hệ tư tưởng. Khi tôi viết ra thì tôi buộc phải khiến nó trông giống như một dạng triết lý vì đây là giới hạn của ngôn từ. Ngôn từ chỉ có thể truyền tải khái niệm, tư tưởng, chứ không thể truyền tải Chân Lý. Đây giống như ẩn dụ Thiền tông “ngón tay chỉ trăng”. Ngón tay thuộc về bàn tay, bàn tay thuộc về cơ thể, cơ thể thuộc về gia đình, xã hội,…Còn mặt trăng không thuộc gì hết. Khi tôi “Biết” Bất Nhị, tôi không thuộc về “hội những triết gia Bất Nhị”, mà tôi Là Bất Nhị.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.