ĐỐI THOẠI #19

Guru (Bậc Đạo Sư)

Thượng Đế và Guru trong sự thật không khác nhau. Cũng như con mồi đã rơi vào hàm con hổ thì không thoát được, người đã đến dưới cái nhìn ân điển của Guru chắc chắn sẽ được cứu và sẽ không bao giờ bị bỏ rơi; tuy nhiên người ta nên đi theo con đường được chỉ dẫn bởi Guru, không được phép thất bại.

Theo quan điểm của Bhagavan, vốn không hề có quan niệm ai là đệ tử, nhưng từ quan điểm của người đệ tử, ân sủng của Guru giống như đại dương. Nếu như một người đi kèm với một cái cốc, anh ta sẽ chỉ nhận được một cái cốc đầy. Anh không thể phàn nàn rằng đại dương cằn cỗi không đủ; nếu anh ta mang theo vật chứa càng lớn anh ấy sẽ có thể mang đi càng nhiều. Nó hoàn toàn phụ thuộc vào anh ta. Liên kết gần gũi cùng các bậc thánh hiền cũng là một phương pháp giúp tạm ngưng lại các hoạt động của tâm trí. Những thánh hiền là những người tinh thông trong việc nhập định (samadhi) và khiến chuyện đó trở nên dễ dàng, tự nhiên và lâu dài với họ. Những người hoạt động gần gũi và tiếp xúc, đồng cảm cùng thánh hiền, dần dần hấp thụ thói quen nhập định từ họ.

Thuật ngữ Guru thường được sử dụng một cách lỏng lẻo để mô tả bất kỳ ai cho đưa ra lời khuyên tâm linh, nhưng trong từ vựng của Sri Ramana, từ này có một định nghĩa hạn chế hơn nhiều. Đối với ông ấy, một Guru thực sự là một người ai đã nhận ra Chân Ngã và người có thể sử dụng sức mạnh của mình để hỗ trợ những người khác hướng tới mục tiêu tự nhận thức Chân Ngã.

Sri Ramana thường nói rằng Thượng đế, Guru và Chân Ngã giống hệt nhau; Guru là Thượng Đế trong hình dạng con người và đồng thời, ông cũng là Chân Ngã trong Trái tim của mỗi tín đồ. Bởi vì anh ấy ở cả bên trong và bên ngoài, sức mạnh của anh ta hoạt động theo hai cách khác nhau. Guru bên ngoài cho các chỉ dẫn và bằng sức mạnh của mình cho phép người tín đồ giữ sự chú ý vào Chân Ngã; Guru bên trong kéo tâm trí của người tín đồ trở lại nguồn gốc của nó, hấp thụ nó trong Chân Ngã và cuối cùng tiêu diệt nó. Đó là nguyên lý cơ bản trong lời dạy của Sri Ramana rằng một Guru là cần thiết cho hầu hết tất cả những người đang cố gắng hướng tới một nhận thức vĩnh viễn về Chân Ngã. Vai trò xúc tác của Guru trong sự phát triển tâm linh do đó là rất quan trọng; ngoại trừ trong một số trường hợp hiếm hoi, sự vô minh về Chân Ngã bắt rễ rất sâu mà những người tìm kiếm tâm linh cá nhân không thể thoát khỏi nó bằng sự nỗ lực của chính họ.

Mặc dù Sri Ramana đã dạy rằng một Guru là không thể thiếu cho những tìm kiếm sự chứng ngộ, ông cũng chỉ ra rằng Guru không có sức mạnh để mang lại chứng ngộ Chân Ngã ở những người không tràn đầy năng lượng tìm kiếm nó. Nếu người tìm kiếm cá nhân thực hiện một nỗ lực nghiêm túc để khám phá Chân Ngã, rồi ân sủng và sức mạnh của ý chí Guru sẽ tự động bắt đầu chảy. Nếu như không có nỗ lực như vậy được thực hiện, Guru cũng sẽ không thể giúp. Các cuộc trò chuyện trong chương này tóm tắt quan điểm của Sri Ramana về bản chất của Guru và vai trò của ông ấy trong việc mang lại nhận thức về Chân Ngã. Cách đặc biệt mà Sri Ramana sử dụng sức mạnh của chính mình sẽ được khám phá chi tiết hơn trong chương chín.

H: Ân điển của Guru là gì? Làm thế nào mà nó có thể dẫn tới giác ngộ Chân Ngã?

Đ: Guru là Chân Ngã. Đôi khi trong cuộc đời, một người trở nên không hài lòng và không bằng lòng với những gì mình có, anh ta tìm kiếm thỏa mãn những ước muốn của mình thông qua lời cầu nguyện với Thượng Đế. Tâm trí của anh ta là dần dần được thanh tẩy cho đến khi anh ta khao khát được biết Thượng Đế, cầu nguyện để có được ân điển hơn là để thỏa mãn những ham muốn trần tục của mình. Sau đó, ân điển của Thượng Đế bắt đầu rõ ràng. Thượng Đế mang hình dáng của một Guru và xuất hiện với những người tín đồ, dạy anh ta chân lý và hơn nữa, thanh lọc tâm trí anh ta bằng cách tương tác gần với anh ta. Tâm trí của người tín đồ có được sức mạnh và sau đó có thể quay vào bên trong. Bằng cách thiền định, nó được thanh lọc hơn nữa và nó trở nên tĩnh lặng đến mức không có một dao động nào dù là nhỏ nhất. Sự mở rộng bình lặng đó chính là Chân Ngã. Guru là cả bên ngoài và bên trong. Từ bên ngoài, anh ấy đưa ra một lực đẩy đến tâm trí để biến nó vào trong. Từ bên trong, anh ta kéo tâm trí hướng về Chân Ngã và giúp tâm trí tĩnh lặng. Cái đó là ân điển của Guru. Không có sự khác biệt giữa Thượng Đế, Guru và Chân Ngã.

H: Trong Hội Thông Thiên Học, họ thiền định để tìm kiếm các bậc thầy để hướng dẫn họ.

Đ: Người thầy là ở bên trong; thiền định có nghĩa là để loại bỏ sự ngu dốt khi tin rằng thầy ta chỉ có ở bên ngoài. Nếu anh ta là một người lạ mà bạn đang chờ đợi, anh ta là nhất định cũng sẽ biến mất. Một sinh mệnh nhất thời như thế thì có thể có hữu ích gì? Nhưng khi mà bạn còn nghĩ rằng bạn là tách biệt hoặc bạn là cơ thể, một người thầy bên ngoài cũng là cần thiết và anh ta sẽ có vẻ như có một cơ thể. Khi sự đồng hóa sai về bản thân với cơ thể chấm dứt, người thầy sẽ được nhìn thấy họ không là ai khác ngoài Chân Ngã.

H: Liệu Guru có giúp chúng ta nhận biết được Chân Ngã thông qua điểm đạo không?

Đ: Guru có nắm tay bạn và thì thầm vào tai bạn không? Bạn có thể tưởng tượng anh ấy cũng giống như bạn. Bởi vì bạn nghĩ rằng bạn là một cơ thể, bạn nghĩ rằng anh ấy cũng có một cơ thể và anh ấy sẽ làm điều gì đó hữu hình với bạn. Công việc của anh ấy nằm bên trong, trong tâm linh cảnh giới.

H: Làm thế nào để tìm thấy Guru?

Đ: Thượng Đế, Đấng ở trong nội tại của ta, trong ân điển của Ngài, thương xót người tín đồ chân thành và biểu lộ bản thân ứng theo sự phát triển của người tín đồ. Người tín đồ nghĩ rằng mình là con người và mong đợi một mối quan hệ giữa hai cơ thể vật chất. Nhưng Guru là Thượng Đế hay Chân Ngã hóa thân làm việc từ bên trong, giúp người đàn ông nhìn ra lỗi của mình chỉ đường và hướng dẫn anh ta trên con đường đúng đắn cho đến khi anh ta nhận ra Chân Ngã ở trong.

H: Dấu hiệu của một Chân Sư (Sadguru) là gì?

Đ: An trụ vững chắc trong Chân Ngã, nhìn tất cả bằng con mắt bình đẳng, thái độ không gì lay chuyển được ở mọi lúc, mọi nơi và mọi hoàn cảnh.

H: Có rất nhiều vị thầy tâm linh đang giảng dạy các các con đường khác nhau. Người ta nên chọn ai làm Guru của mình?

Đ: Hãy chọn người nào mà ở đó bạn tìm thấy sự yên bình.

H: Chúng ta cũng nên suy xét cả giáo lý của họ nữa chứ?

Đ: Người thầy mà chỉ dẫn một người tìm kiếm tâm linh nhiệt tâm làm điều này hoặc điều nọ không phải là người thầy đích thực. Một người tìm kiếm tâm linh vốn đã bị ảnh hưởng bởi các hoạt động của mình và muốn yên bình và nghỉ ngơi. Nói cách khác, anh ta muốn ngừng các hoạt động của mình. Nếu như một người thầy yêu cầu anh ta làm điều gì đó khác thêm vào, hoặc thay thế cho các hoạt động cũ, thì thực sự điều đó có thể có ích cho người đệ tử sao? Hoạt động là sáng tạo. Hoạt động là sự phá hủy niềm hạnh phúc vốn có của một người. Nếu họ khuyến khích chúng ta làm các hoạt động, người chỉ dẫn đó không phải là bậc thầy mà là một sát nhân. Trong những trường hợp như vậy, đấng sáng tạo [Brahma] hoặc thần chết [Yama] có thể được cho là đã đội lốt dưới một bậc thầy. Người như vậy không thể giải thoát cho người tín đồ khao khát tâm linh, anh ta chỉ có thể củng cố vững chắc hơn xiềng xích của họ.

H: Làm cách nào tôi có thể tìm thấy Guru của riêng mình?

Đ: Bằng việc thiền định mãnh liệt.

H: Nếu đúng là Guru là Tự Ngã của chính mình thì đâu là nguyên tắc, giáo lý nào đã nói lên điều đó, dù một môn đồ có thể học hành đến đâu hoặc đã sở hữu bất kỳ năng lực huyền bí nào, anh ta cũng không thể đạt được chứng ngộ Chân Ngã mà không có ân điển của Guru sao?

Đ: Mặc dù trong sự thật tuyệt đối, trạng thái của Guru là bản thân [Chân Ngã], một cái tôi đã trở thành một cá nhân rất khó để có thể chứng ngộ nếu không có sự ân điển của Guru.

H: Những dấu hiệu đối với ân điển của Guru là gì?

Đ: Nó siêu việt khỏi suy nghĩ và ngôn từ.

H: Nếu vậy thì làm sao có thể nói rằng người đệ tử ngộ được chân tánh của mình nhờ ân điển của Guru?

Đ: Nó giống như con voi thức dậy khi nhìn thấy một con sư tử trong giấc mơ của nó. Con voi thức dậy chỉ bởi ánh mắt của con sư tử trong giấc mơ, vì vậy chắc chắn rằng người đệ tử thức dậy từ giấc ngủ của sự vô minh vào sự thức tỉnh của với chân tri thông qua thông qua cái nhìn hiền từ ân điển của Guru.

H: Câu nói rằng bản chất của thực Guru là của Đấng tối cao [sarvesvara] có ý nghĩa gì?

Đ: Đầu tiên, linh hồn cá nhân mong muốn đạt được trạng thái Thần tánh, hay trạng thái chân tri, thực hành không ngừng sự tận tâm. Khi sự tận tâm của cá nhân đã đạt đến độ chín muồi, Thượng Đế, là nhân chứng của linh hồn cá nhân đó và giống hệt với nó, biểu lộ ra. Ngài xuất hiện trong hình dạng con người với sự giúp đỡ của sat-chit-ananda, ba đặc điểm tự nhiên của ngài, hình dáng và tên cũng được ngài cũng ân cần sử dụng. Khi ban ân điển cho đệ tử ngài hấp thụ anh ta vào trong chính bản thân mình. Theo học thuyết này, Guru thực sự có thể được gọi là Đấng.

H: Làm thế nào sau đó một số người vĩ đại đạt được tri thức mà không có Guru?

Đ: Đối với một số người đã trưởng thành, Đấng chiếu sáng nguồn ánh sáng vô hình của tri thức và truyền đạt nhận thức về sự thật.

H: Làm thế nào để quyết định một Guru thích hợp? Hình thức hay bản chất thực của một Guru là gì?

Đ: Ngài là Guru thích hợp khi mà tâm trí bạn hòa hợp được. Nếu bạn hỏi, “ Làm thế nào để quyết định ai là Guru và đâu là bản chất của anh ấy? ”, anh ấy nên được phú cho sự yên tĩnh, kiên nhẫn, sự tha thứ và các đức tính khác; anh ấy phải có khả năng thu hút người khác ngay cả chỉ với ánh mắt, giống như một nam châm hút sắt; anh ấy nên có cảm giác bình đẳng đối với tất cả. Người có những đức tính này là Guru chân chính, nhưng nếu một người muốn biết bản chất của Guru, người ta phải biết bản chất của riêng mình trước. Làm sao người ta có thể biết được bản chất thực sự của Guru nếu một người không biết bản chất thực sự của chính mình trước? Nếu bạn muốn nhận thức bản chất hoặc hình thức thực sự của Guru, trước tiên bạn phải học cách nhìn vào toàn thể vũ trụ như là hình thức của Guru. Người ta phải nhìn thấy Guru trong tất cả chúng sinh. Tương tự như với Thượng Đế. Bạn phải xem tất cả các đối tượng như sắc [hình thể] của Thượng Đế. Làm sao người không biết về Chân Ngã của mình có thể nhận thức được hình dạng thực của Thượng Đế hay hình thức thực sự của Guru? Làm thế nào anh ta có thể xác định chúng? Do đó, trước hết hãy biết hình thức và bản chất thực của chính mình.

H: Thì để biết được điều đó cũng cần phải có một Guru chỉ dẫn, không phải sao?

Đ: Đúng vậy. Thế giới chứa đựng nhiều vĩ nhân. Hãy nhìn lên một người với tư cách là Guru của bạn, người mà tâm trí bạn được hòa hợp với họ. Người trong người mà bạn có niềm tin rằng đó là Guru của bạn.

H: Ý nghĩa của ân điển của Guru trong việc đạt được giải thoát là gì?

Đ: Sự giải thoát không ở đâu bên ngoài bạn. Nó chỉ ở bên trong. Nếu một con người đang lo lắng cho sự cứu rỗi, Guru bên trong kéo anh ta vào và Guru bên ngoài đẩy anh ta vào Chân Ngã. Đây là ân điển của Guru.

H: Một số người truyền rằng ngài đã nói rằng không có cần một Guru. Những người khác đưa ra báo cáo ngược lại. Maharshi chính xác là đã nói như nào?

Đ: Tôi chưa bao giờ nói rằng không cần Guru.

H: Sri Aurobindo và nhiều người khác nói rằng ngài là không có Guru.

Đ: Tất cả phụ thuộc vào định nghĩa của bạn về Guru. Anh ấy không cần phải ở trong hình dáng con người. Thánh Dattatreya có hai mươi bốn Guru bao gồm năm các nguyên tố – đất, nước, v.v. Mọi vật thể trên thế giới này đều là Guru. Guru là hoàn toàn cần thiết. Kinh Upanishads nói rằng không có ai ngoài Guru có thể đưa một người ra khỏi khu rừng của trí tuệ và tri giác. Vì vậy, phải có một Guru.

H: Ý tôi là một Guru con người – Maharshi không có.

Đ: Tôi có thể đã có Guru con người vào một thời điểm nào đó. Chẳng phải tôi đã hát thánh ca Arunachala sao? Guru là gì? Guru là Thượng Đế hay Chân Ngã. Trước tiên, một người cầu nguyện với Thượng Đế để hoàn thành ước muốn của mình. Một thời điểm đến khi anh ấy sẽ không còn cầu nguyện để được thỏa mãn những ham muốn vật chất mà là cầu nguyện cho Thượng Đế đến với bản thân anh ấy. Sau đó,Thượng Đế hiện ra với anh ta dưới một hình thức này hoặc hình thức khác, con người hoặc phi con người, để hướng dẫn anh ta đến với chính mình để đáp lại lời cầu nguyện của anh ta và theo nhu cầu của mình.

H: Khi trung thành với một Bậc Thầy, bạn có thể tôn trọng những Bậc Thầy khác không?

Đ: Guru chỉ là một. Anh ấy không phải là vật chất. Khi mà vẫn còn có điểm yếu thì vẫn cần sự hỗ trợ của sức mạnh.

H: J. Krishnamurti nói, “Không cần thiết phải có Guru. ”

Đ: Làm sao anh ta biết được điều đó? Người ta chỉ có thể nói như vậy sau khi giác ngộ chứ không phải trước đó.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *