ĐỐI THOẠI #39

KARMA, ĐỊNH MỆNH VÀ TỰ DO Ý CHÍ

Thuyết karma (nhân quả) phổ biến với nhiều tôn giáo phương Đông. Trong hình thức phổ biến nhất của học thuyết, nó tuyên bố rằng có một hết thống lưu giữ phổ quát mà sẽ làm mỗi cá nhân phải trải qua những hậu quả của tất cả các hành động (karma) của anh ta; hành động tốt mang lại kết quả tốt và hành động xấu cũng không tránh khỏi sẽ mang lại khổ đau cho người đã thực hiện chúng. Lý thuyết này cũng nói rằng hậu quả của các hành động [còn được gọi là karma – nghiệp] không nhất thiết phải trải qua trong kiếp sống hiện tại, chúng có thể được chuyển sang kiếp sau. Điều này đã tạo ra sự chia nhỏ của các loại karma đã được công nhận. Sự phân loại sau được sử dụng bởi Sri Ramana khá tương đồng với các trường phái tư tưởng của Ấn Độ giáo:

  1. Sanchita karma: Những món nợ nghiệp tích lũy những kiếp trước.
  2. Prarabdha karma: Một phần sanchita karma của một người phải được trả trong cuộc sống hiện tại. Vì luật nhân quả ngụ ý thuyết tiền định trong các hoạt động của con người, prarabdha thường là được dịch là định mệnh.
  3. Agami karma: Nghiệp mới tích lũy trong kiếp hiện tại được chuyển tiếp sang kiếp sau.

Sri Ramana chấp nhận hiệu lực của luật nhân quả nhưng nói rằng chúng chỉ có thể áp dụng khi mà một người tưởng tượng rằng anh ta tách biệt khỏi Chân Ngã. Ở cấp độ này (cấp độ của ajnani), ông ấy nói rằng các cá nhân sẽ trải qua một loạt các hoạt động và trải nghiệm đã được tiền định, và tất cả đều là hậu quả của các hành vi và tư tưởng trước đó. Ông thỉnh thoảng thậm chí còn nói rằng mọi hành động và trải nghiệm trong cuộc sống của một người đã được xác định ngay từ khi sinh ra và sự tự do duy nhất của một người là nhận ra rằng không có ai hành động và không có ai đang trải nghiệm. Tuy nhiên; một người khi nhận ra Chân Ngã thì không còn ai còn lại để trải nghiệm hậu quả của các hành động và vì vậy toàn bộ cấu trúc của luật nhân quả sau đó trở nên thừa thãi.

Sri Ramana coi luật nhân quả là biểu hiện của ý chí Thượng Đế. Ông nói rằng trước khi chứng ngộ Chân Ngã, có một Thượng Đế cá nhân, Iswara, người điều khiển vận mệnh của mỗi người. Iswara là người đã quy định rằng tất cả mọi người phải gánh chịu hậu quả của các hành động và Iswara là người lựa chọn chuỗi các hoạt động mà mỗi người phải trải qua trong mỗi cuộc đời. Một người không thể trốn thoát khỏi quyền phán xét của Iswara khi mà họ vẫn còn đồng hóa với các hoạt động của cơ thể. Cách duy nhất để trở nên tự do khỏi quyền lực của ngài ấy là vượt qua karma hoàn toàn bằng cách chứng ngộ Chân Ngã.

H: Khi mà vẫn còn có cơ thể, liệu ta có thể vượt qua được prarabdha karma, thứ mà người ta nói sẽ tồn tại đến khi cơ thể diệt vong?

Đ: Có. Nếu cái tác nhân mà nghiệp phụ thuộc vào, cụ thể là cái bản ngã, cái đang ở giữa cơ thể và Chân Ngã, hòa lại vào trong nguồn của nó và mất đi hình thức của nó, làm thế nào mà cái nghiệp phụ thuộc vào nó có thể tồn tại? Khi không có cái “tôi” thì không có karma.

H: Người ta nói rằng prarabdha karma chỉ là một phần nhỏ của karma tích lũy từ kiếp trước. Điều này có đúng không?

Đ: Một người có thể đã thực hiện nhiều karma trong các kiếp trước của anh ta. Một vài trong số này sẽ được chọn cho lần sinh này và anh ta sẽ phải tận hưởng thành quả của họ trong kiếp này. Nó giống như một trình chiếu “slide”, hiển thị dự án của một người, ta sẽ chọn một vài trang trình chiếu tại một thời điểm, các trang còn lại được dành cho một lần trình chiếu khác. Tất cả nghiệp chướng này có thể bị tiêu diệt bằng cách đạt được tri thức về Chân Ngã. Các nghiệp khác nhau là các trang trình chiếu, các nghiệp là kết quả của những kinh nghiệm trong quá khứ, và tâm trí là máy chiếu. Máy chiếu phải bị phá hủy để không còn phóng chiếu nữa và từ đó không có thêm sinh và tử.

H: Ai là người phóng chiếu? Đâu là cơ chế lựa chọn một phần nhỏ của sanchita karma và quyết định rằng nó sẽ được trải nghiệm như prarabdha karma?

Đ: Các cá nhân phải gánh chịu nghiệp quả của họ nhưng Iswara quản lý và tận dụng tốt nhất nghiệp của họ cho mục đích của ngài ấy. Thượng Đế thao túng quả của nghiệp nhưng ngài ấy không thêm hoặc bớt đi nó. Cái tiềm thức của con người là một kho lưu giữ các nghiệp tốt và xấu. Iswara chọn từ kho này những gì ngài ấy thấy phù hợp nhất với sự tiến hóa tâm linh vào từng thời điểm của mỗi người, cho dù dễ chịu hay đau đớn. Như vậy không có gì độc đoán.

H: Trong Upadesa Saram, ngài nói rằng nghiệp sinh hoa kết quả bởi ý chí của Thượng Đế. Điều này có nghĩa là chúng ta gặt hái
hậu quả của karma chỉ vì Thượng Đế muốn như vậy?

Đ: Trong câu này Thượng Đế có nghĩa là Iswara. Ngài ấy là người phân phối thành quả của các hành động cho mỗi người tùy theo nghiệp. Điều đó có nghĩa rằng ngài là Brahman biểu lộ. Brahman chân chính là bất biểu lộ và bất động. Chỉ Brahman biểu lộ được đặt tên là Iswara. Người trao quả cho từng người theo hành động của họ. Điều đó có nghĩa là Iswara chỉ là một người quản lý và ngài ấy trả tiền công cho mọi người theo công việc mà họ làm. Đó là tất cả. Nếu không có sức mạnh của Iswara, karma này sẽ không diễn ra. Đó là lý do tại sao karma được cho là tự nó tồn tại, vô tình.

H: Những kinh nghiệm hiện tại là kết quả của nghiệp quá khứ. Nếu chúng ta biết những sai lầm đã phạm trước đây, chúng ta có thể sửa chữa chúng.

Đ: Nếu một sai lầm được sửa chữa thì vẫn còn nguyên sanchita karma từ những kiếp trước sẽ mang lại cho bạn vô số những lần tái sinh. Vì vậy, đó không phải là cách. Bạn càng cắt tỉa một cái cây, nó phát triển mạnh mẽ hơn. Bạn càng điều chỉnh karma của mình, thì nó tích lũy nhiều hơn. Hãy tìm gốc rễ của karma và cắt bỏ nó.

H: Thuyết nhân quả ám chỉ rằng thế giới là kết quả của những hành động và phản ứng? Nếu vậy, hành động và phản ứng của cái gì?

Đ: Karma vẫn tồn tại cho đến khi có sự giác ngộ, đó là cái hành động và phản ứng. Sau khi giác ngộ sẽ không có karma và không có thế giới.

H: Nếu tôi không phải là cơ thể tại sao tôi phải chịu hậu quả của những hành động tốt và xấu của tôi?

Đ: Nếu bạn không phải là cơ thể và không có ý tưởng rằng “Tôi là người làm”, hậu quả của những hành vi tốt và xấu sẽ không ảnh hướng đến bạn. Tại sao bạn lại nói về những hành động mà cơ thể thực hiện là “Tôi đã làm điều này”, “Tôi làm điều kia”, khi mà bạn vẫn đồng hóa mình với cơ thể thì bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi hậu quả của các hành động, nghĩa là, khi bạn xác định với cơ thể, bạn tích lũy nghiệp tốt và xấu.

H: Nhưng vì tôi không phải là cơ thể nên tôi không thực sự chịu trách nhiệm về hậu quả của hành động tốt hoặc xấu.

Đ: Nếu bạn đã không phải cơ thể, tại sao bạn phải bận tâm về câu hỏi này?

H: Ở một số nơi, người ta nói rằng nỗ lực của con người là nguồn gốc của tất cả sức mạnh và nó thậm chí có thể vượt qua karma. Ở những người khác, người ta nói rằng mọi thứ đều là ân sủng thiêng liêng. Không rõ điều nào mới là chính xác.

Đ: Đúng, một số trường phái triết học nói rằng không có Thượng Đế nào khác ngoài karma của các kiếp trước, các nghiệp đã thực hiện trong kiếp hiện tại phù hợp cái được gọi là purushakara [nỗ lực của con người] trong kinh điển, rằng các nghiệp trước đây và hiện tại gặp nhau để chiến đấu trực diện như cuồng phong và kẻ yếu hơn bị loại bỏ. Đó là lý do tại sao những người này nói rằng một người nên tăng cường purushakara. Nếu bạn hỏi những người như vậy nguồn gốc của karma là gì, họ nói rằng một câu hỏi như vậy không nên được nêu ra vì nó giống như câu hỏi muôn thuở “Cái cây hay hạt giống có trước?” Những cuộc tranh luận như thế này không bao giờ có thể đi đến
sự thật cuối cùng. Đó là lý do tại sao tôi nói trước tiên hãy tìm hiểu bạn là ai. Nếu một người hỏi “Ta là ai? Làm thế nào tôi có cái dosha [lỗi lầm] này của cuộc sống?”, Cái tôi sẽ giảm dần và người ta sẽ nhận ra Chân Ngã. Nếu một người làm điều này đúng cách Ý tưởng về dosha sẽ bị loại bỏ và sẽ có được sự yên bình. Chân Ngã duy tại như nó vốn là.

Bản chất của karma là để ta biết sự thật của chính mình bằng cách tìm hiểu “Ta là ai, người làm, người bắt đầu tạo nghiệp?” Sự yên bình hoàn hảo của phúc lạc tối cao, là kết quả của karma yoga, không thể đạt được trừ khi người tạo karma, bản ngã, bị tiêu diệt thông qua sự truy vấn.

H: Mọi người có thể xóa sạch hậu quả của những hành động xấu của họ bằng cách tụng các mantra hoặc japa hay họ sẽ nhất thiết phải trải qua chúng?

Đ: Nếu không có cảm giác rằng “Tôi đang hành japa”, thì hệ quả của những hành động xấu sẽ không bám vào ta. Nếu có cảm giác rằng “tôi đang hành japa” ở đó, hậu quả của những hành động xấu sẽ còn tồn tại.

H: Cái phước (hệ quả tốt từ những hành vi tốt) có đẩy lùi được cái nghiệp xấu (hệ quả xấu từ hành vi xấu) không?

Đ: Khi mà vẫn còn có cảm giác “Tôi đang làm”, một người sẽ gánh chịu hậu quả từ những hành động tốt và xấu. Khi cảm giác “Tôi đang làm” bị mất đi, không gì có thể ảnh hưởng người đó. Trừ khi một nhận ra Chân Ngã, cảm giác “ Tôi đang làm ” sẽ không bao giờ biến mất. Với một người đã nhận ra Chân Ngã, đâu cần phải hành japa? Cần gì đến tapas? Do sức mạnh của prarabdha mà cuộc sống có thể tiếp diễn, nhưng người đã nhận ra Chân Ngã không mong ước điều gì.

Prarabdha Karma gồm ba loại, ichha, anichhaparechha [ham muốn cá nhân, không ham muốn và ham muốn cho người khác]. Đối với người đã nhận ra Chân Ngã, không còn có ichhaprarabdha mà còn lại hai loại sau, anichha parechha. Bất cứ điều gì một jnani làm là chỉ dành cho người khác. Nếu có bất cứ điều gì mà anh ấy cần phải làm cho người khác, anh ấy làm cho họ nhưng hệ quả của nó không ảnh hưởng đến anh ấy bất kể những hành động đó có là gì, không có phước hay nghiệp xấu nào gắn với chúng. Họ chỉ làm những gì phù hợp theo tiêu chuẩn được chấp nhận của thế giới – không có gì khác.

Người đã biết rằng những thứ họ sẽ phải trải qua trong cuộc sống chỉ là những gì đã được tiền trong prarabdha của họ, sẽ không bao giờ cảm thấy lo lắng về những gì sẽ được trải nghiệm. Hãy biết rằng tất cả trải nghiệm của một người sẽ được thúc đẩy cho dù người ta có muốn chúng hay không.

H: Người đã giác ngộ không có karma nữa. Anh ấy không bị ràng buộc bởi nghiệp của mình. Tại sao anh ta vẫn phải ở trong cơ thể của mình?

Đ: Ai đặt câu hỏi này? Đó là người đã giác ngộ hay một kẻ vô minh? Tại sao bạn phải bận tâm những gì jnani làm hoặc tại sao anh ấy làm
bất cứ điều gì ? Hãy tự lo cho chính mình. Bây giờ bạn đang bị ấn tượng bạn là cơ thể và vì vậy bạn nghĩ rằng jnani cũng có cơ thể. Có jnani nào nói rằng anh ấy có một cơ thể? Với bạn thì có vẻ anh ấy có một cơ thể và anh ấy có thể dường như đang làm những việc với cơ thể như những người khác làm, nhưng bản thân anh ta biết rằng anh ta không có cơ thể. Sợi dây bị cháy vẫn trông giống như một sợi dây, nhưng nó còn đóng vai trò như một sợi dây nếu bạn cố gắng buộc nó vào bất cứ thứ gì. Một jnani là như vậy – anh ấy có thể trông giống như những con người khác, nhưng đây chỉ là hình dáng bên ngoài. Khi mà một còn đồng nhất bản thân với cơ thể, tất cả những điều này thật khó hiểu. Đó là lý do tại sao nó đôi để trả lời cho những câu hỏi như vậy, ta phải nói rằng “cơ thể của jnani sẽ tiếp tục cho đến khi lực của prarabdba hoạt động đến khi hết động năng của nó, và sau khi prarabdha cạn kiệt, nó sẽ rơi xuống.” Một hình minh họa được sử dụng trong trường hợp này là một mũi tên đã được giải phóng sẽ tiếp tục tiến lên và tấn công mục tiêu. Nhưng sự thật là jnani đã vượt qua mọi karma, bao gồm cả prarabdha karma, và anh ta không bị ràng buộc bởi thân thể hoặc nghiệp của nó.

Thậm chí không có một chút prarabdha nào tồn tại với người đã an trú tron không gian của ý thức, nơi luôn tỏa sáng như “Ta tồn tại”, thứ không bị bao trùm bởi không gian mênh mông, và thứ toàn hiện ở khắp mọi nơi không giới hạn. Đó là ý nghĩa của câu nói cổ xưa “Sẽ không có định mệnh với kẻ đã chạm tới và trải nghiệm thiên đường.”

H: Nếu một điều gì đó đến với tôi mà không có bất kỳ kế hoạch hoặc hoạt động liên quan nào và tôi tận hưởng nó, sẽ không có hậu quả xấu từ nó chứ?

Đ: Nó không phải như thế. Mọi hành vi đều phải có hậu quả của nó. Nếu bất cứ điều gì đến theo cách mà bạn nói đều là do prarabdha, bạn không thể làm gì khác. Nếu bạn chấp nhận những gì đến mà không có bất kỳ chấp trước đặc biệt nào và không có bất kỳ ham muốn nào hơn hoặc muốn lặp lại nó, nó sẽ không gây hại cho bạn bởi nó không dẫn đến những tái sinh thêm. Ngược lại, nếu bạn tận hưởng nó với sự chấp trước và tự nhiên mong muốn nhiều hơn nữa, nó nhất định dẫn đến tái sinh ngày càng nhiều.

H: Theo chiêm tinh học, những dự đoán được đưa ra về các sự kiện sắp tới là do ảnh hưởng của các ngôi sao. Điều đó có đúng?

Đ: Miễn là bạn vẫn còn có cảm giác bản ngã, tất cả điều đó là sự thật. Khi nào cái bản ngã bị phá hủy tất cả mọi thứ đó đều không có thật.

H: Nó có nghĩa là chiêm tinh học sẽ không đúng trong trường hợp của những đã không còn bản ngã?

Đ: Đâu còn lại ai để nói rằng điều đó không đúng? Có sự chứng kiến chỉ khi có một người chứng kiến. Trong trường hợp của những người đã phá hủy bản ngã, ngay cả khi họ có vẻ đang nhìn nhưng họ không thực sự thấy. Định mệnh là kết quả của hành động trong quá khứ. Nó liên quan đến cơ thể. Hãy để cơ thể hành động theo những gì phù hợp với nó. Tại sao bạn quan tâm đến nó? Tại sao bạn chú ý đến nó? Nếu bất cứ điều gì xảy ra, nó xảy ra do kết quả của hành động trong quá khứ của một người, ý chí Thượng Đế và các yếu tố khác.

H: Hiện tại được cho là do karma trong quá khứ. Chúng ta có thể vượt qua karma quá khứ bởi sự tự do ý chí của chúng ta bây giờ không?

Đ: Hãy xem hiện tại là gì. Nếu bạn làm điều này, bạn sẽ hiểu cái gì bị ảnh hưởng bởi hoặc liệu có quá khứ hoặc tương lai, cái luôn hiện hữu và tự do không bị ảnh hưởng bởi quá khứ hoặc tương lai hoặc bởi bất kỳ nghiệp quá khứ.

H: Có sự tự do ý chí không?

Đ: Đó là ý chí của ai? Khi mà còn cảm giác ta là người làm, ở đó có cảm giác hưởng thụ và ý chí cá nhân. Nhưng nếu mất đi cái cảm giác đó thông thực hành của vichara, cái ý chí thần thánh sẽ hành động và dẫn đường thông qua quá trình các sự kiện xảy ra. Định mệnh được vượt qua bởi jnana, Tri thức tự biết mình, cái nằm ngoài ý chí và định mệnh.

H: Tôi có thể hiểu rằng những sự kiện nổi bật trong cuộc đời của một người, chẳng hạn như quốc gia, quốc tịch, gia đình, nghề nghiệp hoặc sự nghiệp của anh ấy, kết hôn, sinh tử, v.v., đều là do nghiệp lực của anh ta định sẵn, nhưng liệu rằng tất cả các chi tiết về cuộc sống của anh ấy, cho đến những điều nhỏ nhặt nhất, đều đã được tiền định? Ví dụ, bây giờ, tôi đặt chiếc quạt này trên tay của tôi xuống sàn đây. Liệu nó đã được sắp đặt rằng vào một ngày như vậy, vào một giờ như vậy, tôi phải di chuyển quạt như thế này và đặt nó xuống đây?

Đ: Chắc chắn rồi. Bất cứ điều gì cơ thể này làm và bất kỳ trải nghiệm nào đều đã được quyết định từ khi nó ra đời.

H: Vậy sự tự do và trách nhiệm của một người với hành động của anh ta là gì?

Đ: Sự tự do duy nhất mà con người có là phấn đấu và có được jnana, điều này sẽ cho phép anh ta không đồng nhất bản thân với cơ thể. Cơ thể sẽ thực hiện các hành động không thể tránh khỏi bởi prarabdha và con người có quyền tự do đồng nhất mình với cơ thể và gắn bó với thành quả của các hành động của nó, hoặc tách rời khỏi nó và chỉ là nhân chứng của các hoạt động của nó.

H: Vì vậy, sự tự do ý chí chỉ là điều viển vông?

Đ: Sự tự do ý chí giữ lĩnh vực liên kết với cái cá nhân. Miễn là tính cá nhân tồn tại thì sẽ có tự do ý chí. Tất cả các kinh sách đều là dựa trên sự thực này và họ khuyên ta hướng cái ý chí tự do vào đúng nơi.

Tìm ra tự do ý chí hay định mệnh là của ai mới là điều quan trọng. Tìm ra chúng đến từ đâu và truy theo nguồn của chúng. Nếu bạn làm điều này, bạn sẽ siêu việt cả hai. Đó là mục đích duy nhất của việc thảo luận những câu hỏi này. Những câu hỏi này nảy sinh cho ai? Tìm hiểu nó và bình yên.

H: Nếu những gì đã được định mệnh sắp đặt sẽ phải xảy ra, thì liệu có ích lợi gì trong việc cầu nguyện hay nỗ lực hay chúng ta chỉ nên nhàn rỗi?

Đ: Chỉ có hai cách để chinh phục định mệnh hoặc không phụ thuộc vào nó. Một là hỏi định mệnh này là của ai và khám phá ra rằng chỉ có bản ngã bị ràng buộc bởi số phận chứ không phải Chân Ngã, và bản ngã là không tồn tại. Cách khác là giết chết bản ngã bằng cách hoàn toàn quy hàng trước Thượng Đế, bằng cách nhận ra sự bất lực của ta và nói “Không phải tôi mà là Ngài”, từ bỏ mọi cảm giác về “tôi” và “của tôi” và để toàn quyền cho Thượng Đế làm những gì ngài muốn với bạn. Quy hàng không bao giờ được coi là hoàn chỉnh khi mà người sùng đạo muốn điều này hoặc điều nọ từ Thượng Đế. Sự quy hàng đích thực là tình yêu của Thượng Đế chỉ vì lợi ích của tình yêu và không gì khác, thậm chí không phải vì lợi ích của sự giải thoát. Nói cách khác, sự phá hủy hoàn toàn của bản ngã là cần thiết để chinh phục số phận, cho dù bạn đạt được hiệu quả này thông qua vấn ngã hoặc thông qua bhakti marga.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.