NGHĨ VỀ THƯỢNG ĐẾ

Thông thường, ta chỉ nghĩ về Thượng Đế những lúc ta đau khổ, tuyệt vọng nhất. Một người vô thần chỉ tin vào khoa học lúc người thân đang nguy kịch ở bệnh viện mới biết cầu nguyện tới Thượng Đế. Vì sao? Ta chỉ hướng tới Thượng Đế khi ta mong muốn một điều gì đó từ Ngài. Nếu một người bạn của bạn luôn nhớ và quan tâm về bạn ngay cả lúc anh ta đang sung túc, hạnh phúc thì rất đáng trân trọng hơn so với một kẻ chỉ thăm hỏi đến ta khi anh ta đang khó khăn cần giúp đỡ. Tương tự, Thượng Đế sẽ hài lòng với tín đồ luôn suy tưởng về Ngài, luôn chấp nhận và tỏ lòng biết ơn với tất cả những gì Thượng Đế mang lại.

Khi chúng ta có một cuộc sống hài hòa, tốt đẹp, liệu ta có còn suy nghĩ về tâm linh không? Chỉ khi ta khó khăn ta mới nghĩ rằng giải pháp giải quyết khó khăn đó là tu tập tâm linh. Tu tập tâm linh chân chính không phải là để giải quyết các vấn đề trong cuộc sống, nó không nhằm mục đích cải thiện đời sống, mà nó nhằm mục đích phụng sự Thượng Đế, phụng sự Chân Lý. Khi bạn quy hàng trước Thượng Đế, Thượng Đế sẽ sắp xếp lại đời sống của bạn, tất cả các gánh nặng của bạn sẽ được đặt lên vai Ngài. Giống như khi bạn đi trên một con tàu, bạn đâu cần vác bao hành lý trên vai. Bạn chỉ cần buông bỏ gánh nặng đó xuống và để con tàu chở cả bạn và hành lý đi theo. Thượng Đế là con tàu đó. Khi bạn bước lên con tàu này, khi bạn quy hàng trước Thượng Đế, bạn không thể thay đổi hay lựa chọn đích đến nữa, bạn chỉ đơn thuần trôi theo hành trình của con tàu và tận hưởng nó.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *