THÂN THỂ

Chúng ta được sinh ra gắn liền với thân thể này và nó sẽ trải qua bốn giai đoạn sinh, lão, bệnh, tử. Chúng ta bắt đầu học cách vận dụng thân thể này từ lúc sinh ra, nhưng sau này dần dần chúng ta mới đồng hóa bản thân mình với cơ thể và bản ngã hình thành. Bạn có thể nghe cha mẹ kể lại rằng khoảng từ 0 đến 3 tuổi bạn làm rất nhiều thứ, học ăn, học bò, học nói, học đi,… Nhưng bạn không thể nhớ được bất cứ điều gì. Vì sao? Vì khi đó bản ngã cơ thể – tâm trí chưa hình thành, bạn vẫn là nhận thức thuần khiết. Trong giai đoạn đó bạn hoàn toàn tự do, hạnh phúc, vô sầu, vô ưu, kể cả có các vấn đề ốm đau, bệnh tật với cơ thể. Với một đứa trẻ nhỏ, đau chỉ là đau, nó là một trạng thái vật lý, một tín hiệu để có thể phát ra tiếng khóc để thông báo cho cha mẹ như một cơ chế tự bảo vệ cơ thể. Kí ức đầu tiên mà bạn có thể nhớ được sẽ là giai đoạn khoảng 3 đến 4 tuổi. Khi đó bạn bắt đầu đồng hóa hoàn toàn với cơ thể này và cái gọi là “bể khổ” bắt đầu. Khi đó cơ thể này sẽ là gánh nặng của bạn. Bạn phải học cách chăm lo cho cơ thể này, nếu nó đói, nó lạnh, nó đau thì bạn khổ. Các trạng thái vật lý trở thành nổi khổ của tâm lý. Cơ thể này vốn không phải chân tánh của bạn nên bạn không thể đồng hóa với nó liên tục và mãi mãi được. Đó là lý do cơ thể sẽ luôn phải chết đi và cần có các giấc ngủ hằng ngày để gián đoạn cái bản ngã cơ thể đó.Như trong cuốn The lost writings of Wu Hsin: Pointer to Non duality in five volumes viết:”It is understood thatSleep is the desire forA period of restFor the body.It is less understood thatSleep is the desire forA period of restAway from the body.”Dịch thơ:Người đời thường thường hiểu rằngGiấc ngủ là để nghỉ ngơi thân mình.Nhưng đó chỉ là vô minh,Giấc ngủ là để thân mình tan ra.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.