1. Bữa tiệc tối tại Nhà

Thực tại, thật là một quan niệm.”
– Robin Williams

Làm thế nào mà bạn có thể xác định được liệu lúc này chúng ta có đang ngủ hay không và mọi suy nghĩ của chúng ta đều là một giấc mơ; hay liệu chúng ta đang thức và đang nói chuyện với nhau trong trạng thái thức?

Plato, Theaetetus

HẲN LÀ LISABELLE ĐÃ MỜI TÔI TỚI một bữa tiệc nhỏ mà cô ấy tổ chức chiêu đãi một số bạn bè và đồng nghiệp bởi vì tôi đang đứng trước cửa nhà cô ấy với một món quà, rồi cô ấy mở nó ra như một người bình thường và mời tôi vào ngôi nhà lấp lánh ánh đèn rực rỡ của cô ấy.

“Đây là bạn của tôi Fredwin và Latrina,” Lisabelle nói trong ngôn ngữ bí mật của chúng tôi.
“Ồ, vâng,” tôi gật đầu.
“Và đây là Jedwin của tôi,” Lisabelle giải thích với Fredwin và Latrina, “anh ấy nói nhiều thứ hay ho.”
“Ôi, chao”, Latrina nói.
“Latrina,” tôi nói, “có bất cứ quan hệ nào với cái toilet đó không?” (Nd: chơi chữ, Latrine là tên gọi của một kiểu nhà vệ sinh.)
“Ồ không,” cô ấy nói, “chỉ là bạn bè thôi.”
“Còn anh, Fredwin?”
“Lợn ngô,” Fredwin nói. “Tôi đang ở trong những con lợn ngô. Toàn thân, không chất tổng hợp, chất lượng hàng đầu.” Anh ấy nghiêng người về phía trước và thì thầm với tôi, “Chúng ta ngồi ở bên tốt của cái bàn.”
“Tôi không biết điều đó,” tôi nói và vỗ nhẹ vào cánh tay anh ấy. “Tôi phải đi.”
“Đi với tôi ngay,” Lisabelle nói và dẫn tôi ra sân sau, đi qua bồn tắm nước nóng nơi Michael Jackson gọi nhầm tên tôi, với một cặp đôi khác.
“Jedwin,” Lisabelle nói, “đây là Bradwin và vợ Sugarbelle. Tôi làm việc cho Sugarbelle tại nhà máy vào thứ ba. Bradwin cũng giống như anh đó.”
“Ồ,” tôi nói.
“Jedwin làm nhiều thứ hay ho”, Lisabelle nói.
“Ồ, vâng,” Bradwin nói. “Tôi có một người chú.”
“Tất cả đều rất sáng bóng”, Sugarbelle nói.
“Cái gì sáng?” Bradwin hỏi.
“Tôi chơi gôn, Bradwin. Chơi gôn rất nhiều .”
Chúng tôi tận hưởng một trận cười sảng khoái.
“Còn anh, Bradwin? Cái gì, hả?”
“Những thứ làm cho cuộc sống dễ dàng hơn,” Bradwin nháy mắt nói. “Tôi nghĩ anh biết.”
“Rất là biết luôn,” tôi nháy mắt đáp lại và tự hỏi liệu mình có buồn ngủ không.
“Bây giờ anh đang làm gì đó à?” Sugarbelle hỏi.
“Tôi không chắc,” tôi nói. “Ý cô là bây giờ hiện tại hay hiện tại bây giờ?”
“Rất là,” cô nói.
Có rất nhiều người ở bữa tiệc này nên tôi nhìn họ. Có Tedwin mà tôi biết từ vụ tai nạn ô tô và có ông Rourke ở đó với bộ đồ trắng đang chào hỏi mọi người bên lò sưởi hibachi đầy khói, còn Sydney Greenstreet trong bộ vest trắng đang lật những sợi mì.
“Ồ,” tôi vui vẻ nói, “tôi biết ông Sydney.”
Hoặc có lẽ tôi đang nghĩ đến Whoopi Goldberg trong bộ vest trắng người mà bây giờ tiếp quản những sợi mì.
“Xin lỗi,” tôi nói, nhưng không ai trả lời và tôi chỉ có một mình.
Tôi tìm ai đó để đứng cùng và gặp chàng trai trẻ Elliot Gould mà tôi yêu mến. Anh ta mặc một chiếc áo khoác dã chiến của quân đội, đeo kính râm có lớp tráng gương và để ria mép đen rũ xuống.
“Bữa tiệc tuyệt vời,” anh ấy nói mà không cử động môi.
“Rất là,” tôi đồng ý.
“Câu chuyện trong một giấc mơ,” anh nói.
“Giấc mơ trong một câu chuyện trong một câu chuyện trong một giấc mơ,” tôi đáp. “Trong một giấc mơ,” tôi bổ sung thêm, không tự tin rằng mình có nói chính xác.
Anh ấy gật đầu mà không cử động đầu.
“Vụ này hài,” một người trong chúng tôi nói.
Nếu như anh chàng thợ lặn biển trong hồ bơi đó là một món đồ chơi thì anh ấy là một món đồ chơi rất tốt. Tôi lặng lẽ hài lòng với việc sắp xếp ánh sáng. Tôi nhớ là có một điều chưa từng xảy ra nhưng bây giờ nó đã xảy ra. Từ ban công phía trên có thể nghe thấy một giọng nói và tiếng mì xèo xèo bí ẩn.
“Chàng trai,” tôi nói, pha trò đùa trong bữa tiệc, “không có gì giống một viên ngậm hình thoi ngon cả.”
Không ai trả lời.
“Phải có điều gì đó nên xảy ra bây giờ,” tôi nói mà không có lời và một giọng nói vô hình nói với tôi rằng điều đó không sao cả.
“Ồ, tốt,” tôi nói.
“Tôi có thể lấy cho bạn thứ gì đó được không?” giọng nói hỏi.
“Tai nghe,” tôi nói, “và một dây đai động cơ.”
Giọng nói vô hình biến mất và tôi vui mừng.
“Xin chào,” một người đàn ông mà tôi không thể tập trung vào nói, “tên tôi là Jedwin.”
“Xin chào Jedwin,” tôi nói, “tên tôi cũng là Jedwin.”
“Không,” anh ấy nói, “là Jedwin.”
“Ồ,” tôi nói, “ý anh là Chadwin.”
“Đó chính là điều tôi đã nói,” anh ấy nói.
Có cái gì đó trong không khí. Ánh sáng lấp lánh trong tầm nhìn của tôi và tôi tự hỏi liệu mình có bỏ lỡ điều gì không. Âm nhạc mang âm hưởng buồn tẻ của một chiếc tàu hơi nước lạc nhịp. Tôi nhớ rằng tôi bị bệnh hydromyandria và buồn nhưng tự hào. Điệu nhảy dừng lại trước khi nó bắt đầu. Julianne Moore nhìn tôi đầy hiểu biết và tôi cũng nhìn lại với vẻ hiểu biết. Tôi tự hỏi rằng chúng tôi biết điều gì nhỉ.
“Anh không thể đến đó từ nơi đây được,” cô thì thầm.
Đó là điều mà chúng tôi biết.
Tôi khát nước nên tôi đặt mảnh bìa cứng của mình xuống. Có điều gì đó
sắp xảy ra nhưng rồi lại không xảy ra. Tôi cảm thấy buồn chán nên tôi nhảy một điệu nhỏ mà tôi biết là khá hay. Tôi cũng biết rằng tay mình có thể
xuyên thẳng qua những con người này nhưng tôi không muốn làm vậy vì tôi hơi thích họ một chút.
“Có phải anh đang có khoảng thời gian tuyệt vời nhất không?” Lisabelle hỏi tôi.
Tôi nhìn cô ấy và cô ấy trông giống chị gái tôi, một vị nam tước, nên tôi nhìn đi chỗ khác. Đám đông giải tán và tôi hiểu tại sao. Có tiếng ầm ầm xa xa.
Một cái gì đó đang tiếp cận nhưng không đến. Tôi vẫn đang cầm tấm bìa cứng, tôi cảm thấy như vậy là đã đủ giải thích rồi.
“Có điều kỳ diệu trong mắt anh,” một người phụ nữ lấp lánh bên cạnh tôi nói.
“Tôi đang không ở đây, đó chính là lý do,” tôi đáp.
“Chà,” cô ấy nói, “bất cứ lúc nào.”
Tôi đồng ý nhưng không nói như vậy. Một cái gì đó gần như xảy ra. Tôi nhìn quanh xem còn thiếu ai nữa không. Tôi có thể biết các cấp độ đang bị sai nhưng tôi không được chạm vào mặt số. Tôi chờ đợi diễn biến tiếp theo và nó đây rồi, trong khu vườn nơi một thiên thần da trắng bắn một mũi tên ánh sáng vào màn đêm và gọi đó là mặt trăng mùa đông.

Mayabelle chạy đến chỗ tôi và tôi rất sung sướng. Tôi bắt được cô ấy giữa không trung và đưa cho cô ấy chiếc cánh quạt màu đỏ nhưng thay vào đó cô ấy lại chọn tai của tôi và chúng tôi đang ở trên biển vào ban đêm và trời tối đen.







Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.