8. Bằng chứng của Chân Lý

Có thể có bằng chứng của chân lý không? Đôi khi Maharaj đặt câu hỏi này, như thể với chính mình. Sự thật có thể được nắm bắt bằng trí tuệ không?

Ngoài trí tuệ nhạy bén, Maharaj nói, người tìm kiếm phải có niềm tin để cho phép anh ta nắm bắt những yếu tố cơ bản của chân lý.

Và niềm tin phải thuộc loại có thể chấp nhận lời của Guru như là chân lý của chính Thượng Đế. Niềm tin là bước đầu tiên và không thể tiến triển thêm được nữa trừ khi bước đầu tiên được thực hiện trước.

Có những người đầu óc đơn giản, mặc dù không có thiên phú về trí tuệ sắc sảo, nhưng họ lại có sự tin tưởng. Maharaj đưa cho họ một mantra và yêu cầu họ tụng nó và thiền định cho đến khi tâm thần của họ đủ thanh lọc để tiếp nhận tri thức.

Với những học giả khác nhau, Maharaj phải đối phó khác nhau. Một học giả hiểu những gì mà các tôn giáo khác nhau tuyên truyền, các quy tắc đạo đức và luân lý mà họ quy định, cũng như các khái niệm mà họ tin tưởng; nhưng anh ta vẫn chưa giác ngộ. Những gì anh ấy thực sự tìm kiếm là sự thật, cái nhân tố thường hằng bất biến. Và, hơn thế nữa, anh ta muốn có bằng chứng, nhưng không thể nói loại bằng chứng như nào mới làm thỏa mãn anh ta. Bằng chứng như vậy tự nó sẽ phải là một cái gì đó phải tuân theo không gian và thời gian, và học giả đủ thông minh để biết điều đó. Chân lý, để trở thành chân lý, phải vượt thời gian và không gian. Maharaj nói rằng bất kỳ người thông minh nào cũng phải thừa nhận rằng ‘ta tồn tại’, ý thức về sự hiện hữu có ý thức, về ‘tồn tại’, là sự thật duy nhất mà mọi chúng sinh biết đến, và đó là bằng chứng duy nhất mà người ta có thể có. Tuy nhiên, sự tồn tại đơn thuần không thể được đánh đồng với chân lý vì lý do rằng bản thân sự tồn tại không phải là phi thời gian và không gian giống như Thực Tại.

Maharaj trong bài nói chuyện của mình đã đưa ra nhiều ánh sáng cho sự bế tắc này. Một người mù có thể nói: Hãy chứng minh với tôi rằng có những màu sắc, chỉ khi đó tôi mới tin rằng tất cả những lời miêu tả đáng yêu của bạn về cầu vồng. Bất cứ khi nào những câu hỏi như vậy được đặt cho Maharaj, anh ấy phản bác lại bằng cách nói: Hãy chứng minh với tôi rằng có một cái gì đó như Bombay, hoặc London, hoặc New York! Ông nói, mọi nơi đều là cùng một trái đất, một bầu không khí, nước, lửa và bầu trời. Nói cách khác, người ta không thể tìm kiếm chân lý như một đối tượng, cũng như không thể mô tả chân lý. Nó chỉ có thể được gợi ý hoặc chỉ ra, mà không thể diễn đạt bằng lời, bởi vì chân lý không thể được tri giác. Bất cứ điều gì được tri giác sẽ là một đối tượng và chân lý không phải là một đối tượng. Như Maharaj đã nói: Bạn không thể ‘mua sắm’ chân lý như thể nó là một thứ được chứng nhận có thẩm quyền và được đóng dấu là ‘Chân Lý’. Mọi nỗ lực để tìm ra bằng chứng của chân lý sẽ liên quan đến sự phân chia trong tâm trí của chủ thể và khách thể, và sau đó câu trả lời không thể là sự thật, bởi vì không có gì khách quan về chân lý, thứ về cơ bản là chủ quan thuần túy.

Maharaj nói, toàn bộ quá trình giống như một con chó đuổi theo cái đuôi của chính nó. Để tìm kiếm một giải pháp cho câu đố này người ta phải phân tích chính vấn đề. Ai là người muốn bằng chứng của Chân Lý hay Thực Tại? Chúng ta phải hiểu rõ ràng chúng ta là gì? Toàn bộ sự tồn tại đều mang tính khách quan. Tất cả chúng ta chỉ ‘tồn tại’ như những vật thể, chỉ như hình tướng hiện ra trong cái ý thức, thứ đang nhận biết chúng ta. Thực sự có bất kỳ bằng chứng nào cho thấy ‘chúng ta’ (những người đang tìm kiếm bằng chứng của Thực Tại) tồn tại, ngoài việc là một đối tượng được nhận thức trong tâm trí của người khác?

Khi chúng ta tìm kiếm bằng chứng của sự thật, những gì chúng ta đang cố gắng làm tương tự với việc một cái bóng đang tìm kiếm bằng chứng của cái vật chất! Maharaj, do đó, thúc giục chúng ta nhìn cái giả là giả, và sau đó sẽ không cần tìm kiếm sự thật nữa. Bạn đã hiểu ý tôi chưa? Ông ấy hỏi. Bạn không cảm thấy bằng trực giác được vị thế của chúng ta là gì sao? Cái được tìm kiếm là chính người tìm kiếm! Một con mắt có thể tự nhìn thấy chính nó không? Xin vui lòng hiểu, ông ấy nói: Chúng ta cái phi thời gian, phi không gian, không thể nhận biết cảm quan; thời gian, hữu hạn và có thể nhận biết thông qua cảm quan, là những gì chúng ta dường như đang thể hiện ra như là những đối tượng riêng biệt. Hãy xem xét bạn đã từng là cái gì trước khi bạn có được hình thức vật lý. Bạn có cần bất kỳ bằng chứng về bất cứ điều gì sau đó không? Câu hỏi về bằng chứng chỉ phát sinh trong sự tồn tại tương đối và bất kỳ bằng chứng nào được cung cấp trong các thông số của sự tồn tại tương đối chỉ là thứ không thực!

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *