WU HSIN (Phần 1)

Wu Hsin (có nghĩa Không Tâm Trí) là tên của một bậc thầy, một nhân vật trong những cuốn sách của tác giả Roy Melvyn. Wu Hsin liệu có phải là một người có thực trong lịch sử không hay chỉ là hư cấu của tác giả thì còn nhiều tranh cãi. Tuy nhiên những lời dạy của Wu Hsin về Chân Lý, Thực Tại, Tánh Bất Nhị được trích lại trong những cuốn sách của Roy Melvyn vô cùng sâu sắc và mạnh mẽ. Tôi xin trích và dịch lại một số lời văn của Wu Hsin để các bạn có thể nghiền ngẫm:

” – Dù bạn đồng tình hay không đồng tình với những gì tôi nói đều không liên quan. Chân Lý không đòi hỏi sự đồng tình của bạn, nó chỉ cần bạn nhận thức mà thôi.

– Tất cả những câu hỏi từng được gửi tới Wu Hsin đều là câu hỏi sai. Chưa ai từng gửi câu hỏi đúng đắn. Câu hỏi đúng đắn phải là câu hỏi cuối cùng, nó dẫn đến cái kết của mọi câu hỏi. Câu hỏi sai thì chỉ sản sinh thêm nhiều câu hỏi hơn nữa.

– Bạn chứng ngộ ra cái vĩnh hằng, bất tận đang hiện hữu ngay tại đây. Nó có vẻ giống như bạn đắc được thứ đó nhưng thực không phải vậy. Bạn không đắc được gì cả, mà chỉ là mất đi mọi thứ vốn không phải là của bạn ngay từ ban đầu. Trải nghiệm về sự bất động không phải là nó. Trải nghiệm về sự tĩnh lặng không phải là nó. Trải nghiệm về sự an bình trọn vẹn không phải là nó. Cái Tánh Trải Nghiệm mới là nó.

– Để có được trí huệ sáng suốt không đòi hỏi một người phải từ bỏ mọi tài sản sở hữu. Bạn chỉ cần từ bỏ mọi niềm tin sai lệch. Những gì Wu Hsin nói tới ở đây là quá trình quên đi những gì đã học. Là sự loại bỏ những quan niệm, niềm tin, mọi hình thức suy nghĩ cứng nhắc, những cảm giác, những thứ mà tâm trí tổ chức những hoạt động của nó giống như theo từng ngăn vách có trật tự. Những giáo lý và hệ thống triết học này chỉ là những ý tưởng về thực tại. Cũng giống ngôn từ không phải là sự thực, nó là những ý tưởng về sự thực.

– Cái Wu Hsin muốn chỉ ra ở đây là sự tiếp xúc trực tiếp với thực tại, chứ không để có một hệ thống niềm tin, tín ngưỡng nào can thiệp vào ở đây cả.

– Chúng ta bắt đầu (cuộc sống) là một đứa trẻ, và cũng thường kết thúc cũng giống như một đứa trẻ. Những thành tựu chúng ta đạt được lúc ở giai đoạn giữa cũng sẽ mất đi tại một thời điểm nhất định. Vì vậy, hãy thử xem xét tình huống của chúng ta theo một cách khác, và quyết định cái gì mới thực sự là quan trọng. Sự nghi hoặc và không dám chắc chắn thường dẫn tới một quan điểm mới. Ở đây chúng ta sẽ chấp nhận sự khác biệt giữa cái thực tồn tại và cái có vẻ như đang tồn tại. Chúng ta sẽ ngừng việc chấp nhận rằng cái tưởng tượng là thực tại. Bây giờ nếu chúng ta muốn kiểm nghiệm bất cứ một thứ gì đó một cách kỹ lưỡng, chúng ta phải ở bên ngoài thứ đó. Vậy từ ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu đứng ra bên ngoài bản thân mình và dụng ít thời gian để quan sát xem đang có gì ở đây.”

1 Comment

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *