Trước đây tôi tự hỏi, tại sao hầu hết mọi người đều nhất trí tán đồng với những lời dạy của Phật về sinh lão bệnh tử, về cuộc sống vô thường,…, họ đều gật gù công nhận, họ đều cho rằng họ đã hiểu điều đó, nhưng lại có rất ít người thực sự buông bỏ chấp trước để đi tu? Nhưng ngẫm sâu hơn thì chúng ta có thể thấy rằng đây là sự bất hòa nhận thức của con người, một hiện tượng rất phổ biến mà hầu như ai cũng có. Đó là khi con người ôm trong mình hai tư tưởng, hai niềm tin hoàn toàn trái ngược và mâu thuẫn với nhau. Nếu xử lý theo lý trí, thì con người sẽ phân tích ra niềm tin nào đúng hơn và bỏ niềm tin sai đi, như thế sẽ không còn bất hòa. Nhưng hầu hết mọi người đều không đủ tỉnh táo hoặc đủ quyết tâm để làm điều đó (vì đó thường là một lựa chọn khó khăn, đau khổ.) Họ thường lựa chọn phớt lờ sự bất hòa đó hoặc bổ sung vào một niềm tin thứ ba nhằm vô hiệu hóa hoặc giảm nhẹ sự bất hòa. Tôi có thể tự nhìn ra điều đó ở bản thân tôi. Trước đây tôi rất thích uống nước ngọt, dù nghe rằng khoa học nói nước ngọt không tốt cho sức khỏe, tôi cũng tin và e sợ. Nhưng tôi lại đọc một bài báo nói rằng có cụ già ngày nào cũng uống vài lon bò húc nhưng vẫn sống tới một trăm tuổi. Thế là tôi vin vào điều đó để bổ sung một niềm tin khác: các nghiên cứu của khoa học có thể không hoàn toàn đúng với tất cả mọi người, luôn có ngoại lệ và tôi có thể là ngoại lệ khác. Vì thế tôi đã vẫn tiếp tục uống nước ngọt. Điều tương tự cũng xảy ra với những người hút thuốc lá, nghiện game, thức khuya,…Họ đều tin rằng những điều đó không tốt nhưng bằng cách nào đó họ đều tìm ra các niềm tin khác bổ sung vào để dung hòa mâu thuẫn tư tưởng ví dụ: hút thuốc, chơi game làm giảm stress, nhiều người hút thuốc chơi game mà vẫn thành công, khỏe mạnh,…Muôn vàn lý do. Hoặc là đơn giản hơn dùng niềm tin kinh điển, chí mạng này để hóa giải gần như mọi bất hòa: “cuộc sống là vô thường, nay sống mai chết lúc nào không biết, tại sao phải lo lắng, cứ hưởng thụ đi rồi tính sau. (YOLO)” Niềm tin này là tấm vương bài giúp họ tự cho phép mình hưởng thụ xả láng mà không phải lo nghĩ hậu quả. Họ nghĩ là họ HIỂU sự vô thường. Nhưng thực ra là không. Họ chỉ dùng giáo lý về vô thường như một công cụ để hóa giải sự bất hòa nhận thức mà thôi. Nó hóa giải những bất hòa nhỏ nhưng lại đưa tới một bất hòa lớn hơn: Nếu bạn tin vào sự vô thường, vậy tại sao bạn vẫn tham luyến những thứ giả tạm đó, tại sao không tu hành tìm cách giải thoát khỏi sự vô thường đi? Giống như một người ở trong ngôi nhà cháy, đã biết nhà đang cháy, nhưng không làm gì, vẫn tiếp tục chơi game, hút thuốc? Họ lại tìm cách lấp đi sự bất hòa lớn này bằng cách bổ sung một niềm tin rằng: tôi không sợ chết, chết thì chết, tôi chết cũng không có gì hối tiếc. Nhưng niềm tin này nó quá giả dối, họ thực sự vẫn rất sợ chết, thậm chí sợ mất mát, mất tiền, mất người thân, mất sức khỏe,..Họ sợ tất cả những thứ đó đến mức không dám nghĩ về điều đó, không dám bàn về điều đó. Họ sẽ sử dụng chiến lược cuối cùng đó là phớt lờ, phớt lờ mọi sự sợ hãi, sự bất hòa, tìm cách đắm mình trầm luân đầu óc vào muôn vàn thứ khác, để tiêu hao hết thời gian và năng lượng, không còn chỗ trống nào để tâm trí suy nghĩ tới những câu hỏi lớn.
Ngẫm lại, người đời tôn kính Đức Phật cũng giống như một người nghiện thuốc tôn kính bác sĩ: Bác nói rất đúng, hút thuốc có hại, nhưng tôi sẽ không bỏ thuốc, tôi nghĩ là tôi sẽ vẫn ổn vì tôi đặc biệt hơn người khác. Tôi sẽ tập thể dục, ăn uống điều độ hơn để bù vào. Tôi sẽ không bỏ tham sân si để tu hành nghiêm túc, tôi sẽ vẫn tham luyến cái giả tạm, thi thoảng tôi sẽ đi chùa tụng kinh, cúng dường, ăn chay để bù đắp. Chỉ khi đến khi tôi thật sự đổ bệnh tôi mới chạy đi cầu xin bác cứu chữa. Chỉ khi con người thực sự đối diện với bệnh tật, mất mát đau thương, cái chết cận kề, họ mới chạy đi quỳ lạy Đức Phật, bỗng nhiên trở thành tín đồ chân thành nhất. Lúc đó họ mới thực sự thấu hiểu cái gọi là vô thường. Thật trớ trêu.
Sự vô thường không thể hiểu trên lý thuyết, cần phải có trải nghiệm nhất định về nó thì ta mới thấm. Nhưng cũng không cần thiết phải hoàn toàn bị nó đả kích tới mức nặng nề mới hiểu. Giống như ta chỉ cần chạm tay vào lửa là hiểu bản chất đáng sợ của nó chứ không nhất thiết phải nhảy cả người vào lửa. Người có ngộ tính cao, chỉ cần ngửi thấy mùi khói hoặc cảm thấy hơi nóng từ xa đã nhận thức được sự đáng sợ của lửa. Giống như Đức Phật, chỉ cần nhìn thấy người khác sinh lão bệnh tử đã đem lòng quyết tâm tu giải thoát. Chúng ta đừng để đến lúc lửa đốt tới thân mới tìm cách thoát, lúc đó nỗi sợ hãi đã bao trùm và che phủ tâm trí của bạn, nào còn chỗ trống và thời gian để suy ngẫm nữa, lúc đó thường sẽ chỉ là chạy loạn cầu may mà thôi.